Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

MU: 5 trận cầu để đời - Tiêm tiqui-taca vào Atletico

Chelsea đại chiến MU: 5 trận cầu để đời

Cuối tuần này, MU sẽ có chuyến làm khách trên SVĐ Stamford Bridge của Chelsea trong khuôn khổ vòng 9 Premier League. Đây cũng là dịp để HLV Jose Mourinho trở về “mái nhà xưa" lần đầu tiên kể từ thời điểm bị sa thải hồi tháng 12/2015. Liệu với những hiểu biết sâu sắc về đội bóng cũ, "Người đặc biệt" có thể giúp MU giành trọn 3 điểm?

Dưới đây là 5 cuộc chạm trán hấp dẫn nhất giữa hai CLB trong quá khứ:

Tháng 10/1999: Chelsea 5-0 MU

MU hành quân đến Stamford Bridge với vị thế nhà ĐKVĐ Premier League cùng chuỗi 29 trận bất bại. Thế nhưng, các học trò của Sir Alex Ferguson chẳng thế ngờ, tháng ngày trên mây của họ lại chấm dứt bất ngờ và đầy tủi hổ đến vậy.

Bi kịch bắt đầu diễn ra ngay ở phút đầu tiên, Gus Poyet chọc thủng lưới Massimo Taibi mở tỉ số cho Chelsea. Chris Sutton, bản hợp đồng mới của Chelsea nâng tỉ số lên 2-0 trước khi Nicky Butt nhận thẻ đỏ tai hại.

Phải chơi với 10 người, không ngạc nhiên khi MU vỡ trận và thủng lưới thêm 3 bàn nữa (Poyet, Henning Berg phản lưới, Jody Morris ấn định tỉ số).

Tháng 9/2000: MU 3-3 Chelsea


Ở thời điểm đó, rất ít đội bóng có thể giành điểm sau khi bị dẫn tới 2 bàn tại Old Trafford. Thế nhưng, Chelsea đã hoàn thành nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi đó theo cách không thể ngoạn mục hơn. Đây cũng là trận đấu đầu tiên của Claudio Ranieri trên cương vị HLV trưởng "The Blues".

Jimmy Floyd Hasselbaink giúp Chelsea vươn lên dẫn trước bằng pha lập công tuyệt đẹp. Không lâu sau (phút 14), Paul Scholes cân bằng tỷ số cho “Quỷ đỏ”. 2 bàn thắng tiếp theo của Teddy Sheringham và David Beckham tưởng như chấm dứt hi vọng có điểm của Chelsea. Để rồi, tiền đạo cao kều Tore Andre Flo đã tỏa sáng với cú đúp, khép lại màn rượt đuổi tỉ số kịch tính hơn phim hành động.

Tháng 8/2004: Chelsea 1-0 MU


Màn ra mắt hoàn hảo của… Jose Mourinho tại Chelsea và Premier League. Ở trận đấu đó, đội chủ sân Stamford Bridge đã dạy cho nhà ĐKVĐ MU bài học về nghệ thuật phòng ngự - phản công, đúng với phong cách "Người đặc biệt". Để rồi, tiền đạo người Iceland, Eidur Gudjohnsen là người ghi bàn thắng duy nhất trận đấu, mang về 3 điểm cho "The Blues".

Cuối mùa giải, Chelsea lên ngôi vô địch với 18 điểm nhiều hơn kình địch.

Tháng 10/2012: Chelsea 2-3 MU


Tiếp đón MU trên sân nhà Stamford Bridge, Chelsea mới là đội bị thủng lưới trước, không chỉ một mà tới hai lần (Robin van Persie lập cú đúp). Đoàn quân của Roberto Di Matteo sau đó thi đấu vô cùng quả cảm để gỡ hòa (Juan Mata, Ramires ghi bàn).

Tuy nhiên, "cú đúp" thẻ đỏ của Fernando Torres và Branislav Ivanovic đã khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ biển. Điều gì tới cũng phải tới, trong những phút cuối trận, tiền đạo vào sân từ băng ghế dự bị Chicharito ghi bàn thắng ấn định tỷ số 3-2.

Tháng 1/2014: Chelsea 3-1 MU


Trong trận đấu thứ 100 tại Premier League của Jose Mourinho, MU tiếp tục là cái tên làm nền cho “Người đặc biệt” và cậu trò cưng Samuel Eto’o. Tiền đạo kỳ cựu người Cameroon chỉ cần 45 phút đầu tiên cùng 4 phút đầu hiệp 2 để mang về cú hat-trick.

Ngày tồi tệ của MU khép lại bằng bàn thắng danh dự của Chicharito, bên cạnh tấm thẻ đỏ của Nemanja Vidic sau tình huống đánh nguội Eden Hazard (trung vệ này còn bị cấm thi đấu 3 trận).


Chelsea là CLB khiến MU ôm hận nhiều nhất trong lịch sử Premier League với 16 thất bại. 8 chuyến làm khách gần đây trên Stamford Bridge, “Quỷ đỏ” chỉ ca khúc khải hoàn vỏn vẹn 1 lần. xem thêm>>>>>>>>>>>>>>

--------------------------------------------------------

"Bác sĩ" Simeone đang từ từ tiêm tiqui-taca vào Atletico
Atletico thay Barca và Man City chơi tiqui-taca
Trước lượt trận thứ 3 vòng bảng Champions League 2016/17, người hâm mộ háo hức chờ đợi bữa đại tiệc tiqui-taca tại Nou Camp, khi Barcelona tiếp đón Manchester City. Barca là đội bóng tiêu biểu nhất của trường phái bật nhả, điều này miễn phải bàn cãi thêm. Trong khi đó, trên băng ghế chỉ đạo của Man City là Pep Guardiola, vị chiến lược gia thông tuệ tiqui-taca bậc nhất và khao khát kiểm soát bóng đến phát cuồng.

Nhưng, những gì diễn ra trên sân Nou Camp cho thấy từ kỳ vọng đến thực tế cách nhau rất xa. Man City thua tan tác song thất bại ấy khởi phát từ sai lầm của hàng thủ lẫn sự xuất sắc của Lionel Messi chứ không phải từ chuyện hơn thua về tiqui-taca. Barca kiểm soát bóng 52%, thực hiện 449 đường chuyền. Man City kiểm soát bóng 48% và áp dụng chiến lược high-press (dâng cao đội hình áp sát từ xa), thực hiện 405 đường chuyền. Barca nhiều thời điểm phải chơi bóng dài.

Nói cách khác, trong bức tranh đại chiến giữa Barca và Man City, gam màu tiqui-taca tưởng chừng sẽ là chủ đạo thực tế khá nhợt nhạt. Nhưng trong bức tranh toàn cảnh châu Âu gam màu tiqui-taca lại không hề nhợt nhạt. Chẳng qua nó được tô đậm ở một nơi chẳng ai nghĩ tới, ở một đội bóng chẳng ai ngờ tới. Đó là nước Nga xa xôi với tác giả Atletico Madrid, đội bóng gắn liền với thương hiệu phòng ngự phản công tiêu cực.

Nếu nhìn vào tỷ số chung cuộc (0-1) hẳn những ai không theo dõi trận đấu giữa FC Rostov và Atletico đều mường tượng trong đầu về một kịch bản tẻ nhạt. Atletico phòng ngự, Rostov bế tắc, Atletico lên bóng phản công nhanh ghi bàn rồi lại co đội hình về phòng ngự, hết giờ. Định kiến ấy đã ăn sâu vào tâm trí mọi CĐV bóng đá. Nhưng không, những thứ diễn ra trên sân xứng đáng được gọi là bữa đại tiệc tiqui-taca.

Thống kê sẽ phần nào chỉ ra điều này. Atletico thực hiện tổng cộng 716 đường chuyền, gần bằng cả Barca và Man City cộng lại, với tỷ lệ chính xác 84%, kiểm soát bóng 68% và tung ra 14 cú dứt điểm. Đối với những ai theo dõi trận đấu, chắc chắn sẽ không ai còn nhận ra đoàn quân xù xì dưới sự chỉ đạo của Diego Simeone. Họ kiểm soát bóng, kiểm soát thế trận, liên tục chuyền rồi di chuyển và tạo ra vô khối cơ hội ăn bàn.

Nếu các chân sút biết cách chắt chiu cơ hội hơn, chắc chắn Atletico sẽ có một chiến thắng tưng bừng, với nhiều bàn theo kiểu đập nhả. Và trong màn trình diễn mang bộ mặt tiqui-taca ấy, Koke có thể xem là Xavi của Atletico. Tiền vệ này chính là nhạc trưởng của đội bóng áo sọc đỏ trắng trên sân, với 114 lần thực hiện đường chuyền, tròn 100 trong số đó đi trúng đích, tỉ lệ chính xác lên tới 88%.

Tiqui-taca sẽ nâng tầm Atletico
Simeone và lối chơi phòng ngự phản công đã nâng tầm Atletico. Từ một đội bóng chiếu dưới, Atletico trở thành đối trọng thực sự của hai gã khổng lồ Barcelona và Real Madrid cũng như khiến cả châu Âu nể sợ với thành tích 2 lần lọt vào chung kết Champions League chỉ trong vòng 3 mùa giải. Tuy nhiên, sau thất bại đau đớn trước Real mùa trước tại Milan, Simeone đủ khôn ngoan để nhận thấy cần đưa Atletico lên một tầm cao mới.

Trước đây, và kể cả bây giờ, tuy thành tích thi đấu ấn tượng, được các đối thủ kiêng dè, song Atletico luôn bước vào trận đấu với tâm thế đội chiếu dưới. Điều đó giúp thầy trò Simeone có được tâm lý nhập cuộc tốt hơn đối thủ. Nhưng cái gì cũng có hai mặt. Trong trường hợp giữ sạch lưới, họ sẽ có cơ hội chiến thắng, ngược lại, nếu thủng lưới, Atletico rất dễ sụp đổ. Hai trận thua Real ở chung kết Champions League là bằng chứng nhãn tiền.

Chưa hết, Atletico chưa quen với thế cửa trên mỗi khi gặp các đội bóng dưới cơ, vì vậy họ thường mất nhiều sức hơn các đội bóng lớn khác. Để giải quyết những bài toán ấy, Simeone cần đa dạng hóa lối đá của Atletico. Và tại Nga, Simeone đã bắt đầu thực hiện ý đồ ấy. xem thêm>>>>>>>>>>>>>>

-----------------------------------------------------

Top lương cao thế giới: Messi, Ronaldo chỉ là "muỗi"



Cách đây chưa lâu, Neymar vừa đồng ý gia hạn hợp đồng với Barca tới năm 2021, mức phí giải phóng hợp đồng 200 triệu bảng (tăng lên 220 triệu bảng trong 5 năm). Bên cạnh đó, bản hợp đồng mới cũng giúp “tiểu Pele” sánh ngang Lionel Messi về mức lương: 300 nghìn euro/tuần (khoảng 275 nghìn bảng), cao nhất ở đội chủ sân Nou Camp.

Đáng ngạc nhiên ở chỗ, mức lương của hai siêu sao Nam Mỹ chỉ vừa đủ giúp họ lọt vào top 5 nếu xét trên bình diện thế giới. Ngay cả đại kình địch của Messi, Cristiano Ronaldo với đãi ngộ 288 nghìn bảng/tuần ở Real Madrid, cũng chỉ xếp thứ 3.

Theo thống kê mới nhất từ tờ The Sun (Anh), hai vị trí dẫn đầu thuộc về Hulk và Graziano Pelle – những cầu thủ đang chơi ở giải VĐQG Trung Quốc.

Suốt một năm qua, “đất nước tỷ dân” đã đầu tư rất mạnh vào bóng đá. Bên cạnh việc xây dựng các lứa trẻ, hệ thống sân bãi quy mô, giới lãnh đạo còn tích cực mời gọi những siêu sao lừng danh trên thế giới về chơi ở giải Chinese Super League bằng mức đãi ngộ “trên trời”. Hulk, Pelle chỉ là hai trong số rất nhiều cái tên được “hưởng lợi” từ tham vọng này.

Hiện tại, Hulk đang hưởng lương 320 nghìn bảng/tuần ở Shanghai SIPG, còn Pelle – 290 nghìn bảng/tuần - thuộc biên chế Shandong Luneng Taishan.

Paul Pogba, với vị thế cầu thủ đắt giá nhất lịch sử bóng đá thế giới, cũng xuất hiện trong top 3 với đãi ngộ 290 nghìn bảng/tuần, ngang bằng Pelle.

Wayne Rooney (MU, 260 nghìn bảng), Yaya Toure, Sergio Aguero (Man City, 230 nghìn bảng) và Asamoah Gyan (Al-Ahli, 227 nghìn bảng) là những cái tên chốt lại top 10.


Top cầu thủ hưởng lương cao nhất thế giới:

1. Hulk: 320,000 nghìn bảng/tuần.

2. Graziano Pelle & Paul Pogba: 290 nghìn nghìn bảng/tuần.

3. Cristiano Ronaldo: 288 nghìn bảng/tuần.

4. Lionel Messi & Neymar: 275 nghìn bảng/tuần.

5. Wayne Rooney: 260 nghìn bảng/tuần.

6. Yaya Toure & Sergio Aguero: 230 nghìn bảng/tuần.

7. Asamoah Gyan: 227 nghìn bảng/tuần. xem thêm>>>>>>>>>>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét