Chelsea: Chuyên “cả thèm chóng chán” rồi lại hối
Một trong những thương vụ bom tấn bất ngờ nhất ở kỳ chuyển nhượng Hè năm nay chính là việc David Luiz trở lại khoác áo Chelsea sau 2 năm sang Pháp chơi cho PSG. Đó không phải là lần đầu tiên đội chủ sân Stamford Bridge thể hiện phong cách “cực dị” của mình với kiểu bán đi, mua lại một cầu thủ.
Chelsea và vòng tròn mua sắm luẩn quẩn
Hòa theo phong trào mua sắm rầm rộ của các ông lớn giải Ngoại hạng Anh năm nay, Chelseavới nguồn lực tài chính sung túc của Chủ tịch Roman Abramovich cũng hoạt động rất tích cực trên thị trường chuyển nhượng.
“The Blues” dưới thời tân HLV Antonio Conte đã chi ra tổng cộng đến 122 triệu bảng để đem về sân Stamford Bridge 5 bản hợp đồng trải đều cả 3 tuyến là: thủ môn Eduardo (từ Dinamo Zagreb, 2 triệu bảng), hậu vệ trái Marcos Alonso (Fiorentina, 23 triệu), trung vệ David Luiz (PSG, 32 triệu), tiền vệ trụ N’Golo Kante (Leicester, 32 triệu) và tiền đạo Michy Batshuayi (Marseille, 33 triệu).
Trong số này, David Luiz chính là thương vụ bất ngờ nhất. Ngạc nhiên không chỉ vì Chelsea đã chấp nhận chi ra đến 32 triệu bảng để mua về một cầu thủ cũng đã 29 tuổi đúng ngày cuối cùng.
8 năm từ thời điểm chia tay, Ronaldinho lại trở thành thành viên của Barcelona. Nhưng lần này, huyền thoại người Brazil sẽ giữ một vai trò mới.
Cụ thể, Ronaldinho sẽ là người đại diện của Barcelona tại thành phố New York, Mỹ, nơi đội bóng xứ Catalan sắp sửa khánh thành văn phòng đại diện. Việc này nằm trong kế hoạch phát triển thương hiệu Barca của BLĐ đội bóng. Và những cựu danh thủ từng gắn bó với sân Nou Camp chính là những con át chủ bài.
Trong số các huyền thoại Barca, Ronaldinho là cái tên được giới mộ điệu biết đến nhiều nhất. Anh khoác áo đội bóng xứ Catalan trong vòng 5 năm (2003-2008), từng đoạt danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới (QBV FIFA hiện nay) 2 năm liên tiếp (2004 và 2005) và được xem là người đặt nền móng cho sự thành công của Barca trong một thập kỷ qua.
Trong một diễn biến liên quan, BLĐ Barca bao gồm Chủ tịch Josep Maria Bartomeu và các phó chủ tịch Jordi Cardoner, Jordi Mestre, Manel Arroyo sắp sửa lên đường sang New York dự lễ khánh thành văn phòng đại diện. Ngoài ra, thành phần chuyến đi còn có Roddik Hansen, hậu vệ của đội bóng đá nữ Barca. xem thêm>>>>>>>>>>>
----------------------------------------------------------------
Neymar trả băng đội trưởng, Messi thì sao?
Kể từ ngày trở thành đồng đội tại Barcelona, tình cảnh của Lionel Messi và Neymar là tương đối giống nhau. Họ cùng thành công ở CLB nhưng thất bại với đội tuyển quốc gia. Là những ngôi sao lãnh trọng trách gánh vác đội tuyển, họ phải nhận nhiều chỉ trích sau những thất bại liên tiếp và không những thế còn bị nghi ngờ vai trò thủ lĩnh của mình.
Khỏe là đặt xuống nhẹ
Neymar đã có bước bứt phá ở mùa Hè này. Đội tuyển của anh vẫn thất bại tại Copa America nhưng đó là giải đấu anh không tham dự. Thay vào đó, Neymar sắm vai thủ lĩnh dẫn dắt đội Olympic Brazil đến chiến thắng lịch sử - tấm HCV Thế vận hội đầu tiên của bóng đá Samba.
Và hơn nữa ấn tượng Neymar tạo ra là một ấn tượng kép: trong chiến thắng anh học cách từ bỏ (Lời Phật dạy: khỏe không phải là nhấc lên mạnh mà là đặt xuống nhẹ). Anh không còn là đội trưởng ĐTQG nữa và sức ép sẽ vơi bớt phần nào.
Messi thì vừa trải qua một Copa America rất thành công về mặt cá nhân với 5 bàn thắng, 4 kiến tạo và 3 lần là cầu thủ xuất sắc nhất trận. Gần như không có gì phải chê trách cả. Nhưng đó lại là một giải đấu thất bại của đội tuyển Argentina. “Albicelestes” đã thua 3 trận chung kết liên tiếp trong 3 năm. Truyện xảy ra sau đó chúng ta đều biết, Messi tuyên bố giã từ đội tuyển rồi đổi ý và quay lại sau cuộc nói chuyện với HLV mới Edgardo Bauza.
Câu hỏi được đặt ra là liệu Messi có nên học tập đàn em Neymar bằng cách trả băng đội trưởng ĐTQG. Rõ ràng là những quyết định có phần xốc nổi và trẻ con đã khiến Messi một lần nữa bị nghi ngờ về tư chất thủ lĩnh của mình.
Ngược về thời điểm tháng 8 năm 2011, khi LĐBĐ Argentina (AFA) sa thải HLV Sergio Batista và bổ nhiệm Alejandro Sabella thay thế. Sabella đã có một quyết định quan trọng là chọn Messi làm đội trưởng thay thế Javier Mascherano.
Quyết định ấy gây ra nhiều tranh cãi nhưng Sabella bảo vệ ý kiến của mình. “Có 2 kiểu thủ lĩnh, kiểu thứ nhất là thủ lĩnh dẫn dắt bằng cá tính, kiểu thứ hai là thủ lĩnh dẫn dắt bằng tài năng. Nếu hội tụ đủ 2 yếu tố ấy thì là thủ lĩnh tuyệt đối, nhưng rất hiếm gặp”, Sabella nêu ý kiến.
Argentina từng có một thủ lĩnh tuyệt đối là Diego Maradona. Năm 1983 khi Carlos Bilardo được bổ nhiệm thay thế Cesar Menotti - nhà vô địch World Cup 1978, Bilardo đã có những quyết định táo bạo: thay đổi hoàn toàn chiến thuật, phong cách chơi và chọn Maradona làm đội trưởng. Lựa chọn ấy gây ra nhiều chỉ trích bởi Maradona bị coi là tội đồ ở World Cup 1982 khi lĩnh thẻ đỏ trong trận thua Brazil.
Nhưng lựa chọn tranh cãi ấy lại tạo ra bước ngoặt lịch sử. Maradona hưng phấn với tấm băng thủ quân trên tay đã chơi như lên đồng ở Mexico 1986, tạo ra nhiều khoảnh khắc kỳ ảo (bàn thắng thế kỷ, siêu phẩm “Bàn tay của Chúa”...) và đem về chức vô địch thế giới lần thứ hai cho người Argentina.
“Doping” thì không dùng nhiều
Messi xưa nay đã được xem là giống Maradona và những chuyển biến sau khi nhậm chức thủ quân càng giống hơn. Trước khi Sabella đến, “La Pulga” đã trải qua chuỗi 16 trận liên tiếp không ghi bàn cho ĐTQG, kéo dài suốt 2 năm rưỡi (từ tháng 3/2009). Sabella đến là anh lập tức ghi bàn.
Với băng đội trưởng trên tay, Messi duy trì hiệu suất xấp xỉ 1 bàn/trận, riêng năm 2012 ghi 12 bàn cho “Albicelestes” - sánh ngang kỷ lục của Gabriel Batistuta. Với băng đội trưởng, Messi lập hat-trick đầu tiên trong trận giao hữu gặp Thụy Sĩ tháng 2/2012 và trong 18 tháng anh ghi thêm 2 hat-trick vào lưới Brazil và Guatemala. Với băng đội trưởng, Messi phá kỷ lục ghi bàn của Batistuta cho đội tuyển (Batistuta 54 bàn, anh ghi 56 bàn)...
Tấm băng đội trưởng rõ ràng đã tạo ra hiệu ứng thần kỳ cho Messi và đội tuyển Argentina. Messi chơi tốt tại World Cup 2014 và đưa đội nhà đến trận chung kết lần đầu sau 24 năm. Anh cũng chơi rất hay ở 2 kỳ Copa America liên tiếp (2015, 2016) dù đội nhà thua cuộc.
Sabella đã lý giải về màn lột xác của Messi như sau: “Cậu ấy là một thủ lĩnh được thừa nhận. Người Argentina luôn cần một thủ lĩnh tinh thần như Maradona hay Daniel Passarella. Trong trường hợp của Messi, nhận chức thủ quân nghĩa là cậu ấy nhận một trọng trách lớn và khiến cậu ấy trở nên tốt hơn. Băng đội trưởng tốt cho Messi và cho đội bóng”.
Phát biểu ấy phản ánh suy nghĩ chung của các HLV trưởng Argentina: cố gắng làm Messi thỏa mãn. Sergio Batista cố sao chép sơ đồ 4-3-3 và cách tổ chức lối chơi của Barcelona nhưng thất bại và Messi không ghi bàn. Sabella nhận ra rằng lối chơi của Barca không thể sao chép nên để Messi chơi tự do và chấp thuận yêu cầu của anh khi đặt Higuain, Aguero cùng Di Maria vào sơ đồ xuất phát 4-2-4.
Với tinh thần thoải mái và các đối tác tấn công ưa thích, Messi đều đặn tỏa sáng. Nhưng để Messi thỏa mãn, Argentina phải hi sinh những cầu thủ phòng ngự. Phòng ngự không tốt thì không thể vô địch, đó là sự thật mà đội bóng áo xanh trắng phải chấp nhận.
Messi đã giữ băng đội trưởng được tròn 5 năm, qua 3 đời HLV và cú hích tinh thần ấy cũng nguội dần. Thậm chí vai trò đội trưởng còn gây ra nhiều phiền toái khi anh luôn trở thành tâm điểm chỉ trích của truyền thông khi đội nhà thất bại. Messi quyết định từ giã đội tuyển một phần là để tránh làn sóng chỉ trích từ quê nhà.
Bởi thế, Messi có lẽ nên học Neymar. Băng đội trưởng giống như một liều doping nhưng doping thì không nên dùng mãi!
Messi đã trở lại với bàn thắng quý như vàng vào lưới Uruguay giúp Argentina vượt lên dẫn đầu vòng loại World Cup. Đó là cơ hội tốt để anh trao trả tấm băng đội trưởng. Lời chia tay trong vinh quang lúc nào cũng dễ dàng hơn là trong thất bại bẽ bàng.
Messi không dám khước từ 5 vạn người!?
Sau khi Messi tuyên bố rút lui, người Argentina đã lên một chiến dịch vận động anh thay đổi quyết định. “No te vayas Leo!” (Đừng đi, Messi!) là slogan của chiến dịch và dòng tag #NoTeVayasLeo xuất hiện đầy rẫy trên mạng xã hội.
Tổng thống Mauricio Macri cũng tham gia chiến dịch, ông gọi Messi là “một món quà của Chúa” và “Messi là thứ tuyệt vời nhất chúng ta có, bởi vậy chúng ta phải bảo vệ cậu ấy”. Thị trưởng Buenos Aires, ông Horacio Rodriguez thì khánh thành một bức tượng Messi đặt tại thủ đô để hi vọng anh vì cảm động mà quay lại.
Trong khuôn khổ chiến dịch, 5 vạn người Argentina đã xuống đường vào ngày 2/7, mang theo băng rôn, khẩu hiệu kêu gọi Messi quay lại. Vào đầu tháng 8, Messi tuyên bố rút lại quyết định từ giã ĐTQG. xem thêm>>>>>>>>>
Một trong những thương vụ bom tấn bất ngờ nhất ở kỳ chuyển nhượng Hè năm nay chính là việc David Luiz trở lại khoác áo Chelsea sau 2 năm sang Pháp chơi cho PSG. Đó không phải là lần đầu tiên đội chủ sân Stamford Bridge thể hiện phong cách “cực dị” của mình với kiểu bán đi, mua lại một cầu thủ.
Chelsea và vòng tròn mua sắm luẩn quẩn
Hòa theo phong trào mua sắm rầm rộ của các ông lớn giải Ngoại hạng Anh năm nay, Chelseavới nguồn lực tài chính sung túc của Chủ tịch Roman Abramovich cũng hoạt động rất tích cực trên thị trường chuyển nhượng.
“The Blues” dưới thời tân HLV Antonio Conte đã chi ra tổng cộng đến 122 triệu bảng để đem về sân Stamford Bridge 5 bản hợp đồng trải đều cả 3 tuyến là: thủ môn Eduardo (từ Dinamo Zagreb, 2 triệu bảng), hậu vệ trái Marcos Alonso (Fiorentina, 23 triệu), trung vệ David Luiz (PSG, 32 triệu), tiền vệ trụ N’Golo Kante (Leicester, 32 triệu) và tiền đạo Michy Batshuayi (Marseille, 33 triệu).
Trong số này, David Luiz chính là thương vụ bất ngờ nhất. Ngạc nhiên không chỉ vì Chelsea đã chấp nhận chi ra đến 32 triệu bảng để mua về một cầu thủ cũng đã 29 tuổi đúng ngày cuối cùng.
“phiên chợ Hè 2016” mà còn vì trung vệ người Brazil chính là người bị họ đẩy sang PSG 2 năm trước. Khi đó, anh đã trở thành hậu vệ đắt giá nhất lịch sử với giá 50 triệu bảng.
Sau đó, Luiz từng bị fan Chelsea gọi là “kẻ phản bội” đáng khinh khi anh ăn mừng như điên như dại khi chơi cho PSG và đánh đầu ghi bàn vào lưới đội bóng cũ trong trận lượt về vòng 1/8 Champions League mùa 2014/15.
Chuyện Chelsea chiêu mộ lại một người cũ mà họ từng ruồng rẫy thực ra đã trở thành một “truyền thống” mua sắm kỳ dị của CLB này gắn với những cái tên như HLV Jose Mourinho, Nemanja Matic, Didier Drogba hay mới đây nhất là David Luiz.
Tháng 6 năm 2004, BLĐ “The Blues” mời HLV Mourinho về dẫn dắt đội bóng này thay Claudio Ranieri. Sau đó đến tháng 9 năm 2007, “Người đặc biệt” đã bị ông chủ Roman Abramovich sa thải. Nhưng đến tháng 6 năm 2013, Chelsea lại mời Mourinho làm “thuyền trưởng” của họ và triều đại thứ 2 của chiến lược gia người Bồ Đào Nha này ở sân Stamford Bridge kéo dài đến tháng 12 năm 2015.
Matic cũng là một bản hợp đồng mà Chelsea mua về nhưng “cả thèm chóng chán”, bán đi rồi sau đó cảm thấy mình bị hớ và chấp nhận bạo chi để mua lại. Năm 2009, khi mới 21 tuổi, tiền vệ người Serbia gia nhập “The Blues” từ VSS Kocise (Slovakia) với giá chỉ 1,5 triệu bảng. Nhưng sau đó Matic không được trọng dụng ở Chelsea và bị đẩy cho Vitesse Arnhem mượn trước khi bán anh cho Benfica cộng với 21 triệu bảng để có David Luiz theo chiều ngược lại vào tháng Giêng năm 2011.
Ở đội bóng Bồ Đào Nha, Matic trưởng thành vượt bậc và lại được Chelsea mua lại với giá 21 triệu bảng 3 năm sau đó và vẫn còn trụ lại đội bóng áo xanh thành London cho đến hiện tại.
Drogba thì được Chelsea mua từ Marseille năm 2004 với giá 24 triệu bảng và sau những cống hiến đáng kể của mình đến năm 2012, anh không được “The Blues” gia hạn hợp đồng và phải đến Trung Quốc chơi cho Thân Hoa Thượng Hải. Nhưng đến 7 năm 2014, “Voi rừng” lại tái hợp Chelsea theo dạng chuyển nhượng tự do và chơi cho CLB này 1 mùa trước khi lại “khăn áo ra đi”.
Đội chủ sân Stamford Bridge hè này cũng đón chào sự trở lại của Viktor Moses – một bản hợp đồng đã bị Chelsea đem cho mượn rất nhiều lần. Họ cũng suýt chút nữa mua lại Romelu Lukaku từ Everton nếu chân sút người Bỉ không cương quyết không muốn tái hợp đội bóng từng ruồng rẫy anh.
Ưng mắt một người nào đó, mua về xong cảm thấy không hợp hoặc đã hết giá trị sử dụng lại đẩy đi rồi cảm thấy hối tiếc, lại chiêu mộ lại người cũ rõ ràng đã trở thành một truyền thống mua sắm “cực dị” của Chelsea.
Dấu hỏi về thành công của thương vụ tái hợp David Luiz
Trong quá khứ, khi HLV Mourinho, Matic hay Drogba tái hợp Chelsea, đội bóng này đã tìm lại vinh quang với danh hiệu đáng kể nhất là chức vô địch Premier League mùa giải 2014/15. Với việc đưa David Luiz về lại “mái nhà xưa”, “The Blues” hy vọng cũng sẽ đạt được thành công tương tự.
Trung vệ người Brazil thực ra không phải là mục tiêu chuyển nhượng ưu tiên số 1 ngay từ đầu cho hàng thủ Chelsea. Anh trở lại đội bóng cũ vì “The Blues” thất bại khi chiêu mộ John Stones, Kalidou Koulibaly hay Alessio Romagnoli trong lúc thời gian mua sắm mùa Hè đã cạn kiệt.
Luiz có khả năng không chiến tốt, tham gia hỗ trợ tấn công không tồi nhưng hay mắc sai lầm khi theo kèm người và phán đoán vị trí. Anh sẽ phải nỗ lực thể hiện mình nhiều trong mắt Conte nếu muốn trụ lại lâu dài ở lần thứ 2 đầu quân cho “The Blues” trong một mùa giải Ngoại hạng được dự đoán rất khốc liệt như mùa này. xem thêm>>>>>>>>>>>
----------------------------------------------------
Ronaldinho trở lại Barca sau 8 năm xa cách
Sau đó, Luiz từng bị fan Chelsea gọi là “kẻ phản bội” đáng khinh khi anh ăn mừng như điên như dại khi chơi cho PSG và đánh đầu ghi bàn vào lưới đội bóng cũ trong trận lượt về vòng 1/8 Champions League mùa 2014/15.
Chuyện Chelsea chiêu mộ lại một người cũ mà họ từng ruồng rẫy thực ra đã trở thành một “truyền thống” mua sắm kỳ dị của CLB này gắn với những cái tên như HLV Jose Mourinho, Nemanja Matic, Didier Drogba hay mới đây nhất là David Luiz.
Tháng 6 năm 2004, BLĐ “The Blues” mời HLV Mourinho về dẫn dắt đội bóng này thay Claudio Ranieri. Sau đó đến tháng 9 năm 2007, “Người đặc biệt” đã bị ông chủ Roman Abramovich sa thải. Nhưng đến tháng 6 năm 2013, Chelsea lại mời Mourinho làm “thuyền trưởng” của họ và triều đại thứ 2 của chiến lược gia người Bồ Đào Nha này ở sân Stamford Bridge kéo dài đến tháng 12 năm 2015.
Matic cũng là một bản hợp đồng mà Chelsea mua về nhưng “cả thèm chóng chán”, bán đi rồi sau đó cảm thấy mình bị hớ và chấp nhận bạo chi để mua lại. Năm 2009, khi mới 21 tuổi, tiền vệ người Serbia gia nhập “The Blues” từ VSS Kocise (Slovakia) với giá chỉ 1,5 triệu bảng. Nhưng sau đó Matic không được trọng dụng ở Chelsea và bị đẩy cho Vitesse Arnhem mượn trước khi bán anh cho Benfica cộng với 21 triệu bảng để có David Luiz theo chiều ngược lại vào tháng Giêng năm 2011.
Ở đội bóng Bồ Đào Nha, Matic trưởng thành vượt bậc và lại được Chelsea mua lại với giá 21 triệu bảng 3 năm sau đó và vẫn còn trụ lại đội bóng áo xanh thành London cho đến hiện tại.
Drogba thì được Chelsea mua từ Marseille năm 2004 với giá 24 triệu bảng và sau những cống hiến đáng kể của mình đến năm 2012, anh không được “The Blues” gia hạn hợp đồng và phải đến Trung Quốc chơi cho Thân Hoa Thượng Hải. Nhưng đến 7 năm 2014, “Voi rừng” lại tái hợp Chelsea theo dạng chuyển nhượng tự do và chơi cho CLB này 1 mùa trước khi lại “khăn áo ra đi”.
Đội chủ sân Stamford Bridge hè này cũng đón chào sự trở lại của Viktor Moses – một bản hợp đồng đã bị Chelsea đem cho mượn rất nhiều lần. Họ cũng suýt chút nữa mua lại Romelu Lukaku từ Everton nếu chân sút người Bỉ không cương quyết không muốn tái hợp đội bóng từng ruồng rẫy anh.
Ưng mắt một người nào đó, mua về xong cảm thấy không hợp hoặc đã hết giá trị sử dụng lại đẩy đi rồi cảm thấy hối tiếc, lại chiêu mộ lại người cũ rõ ràng đã trở thành một truyền thống mua sắm “cực dị” của Chelsea.
Dấu hỏi về thành công của thương vụ tái hợp David Luiz
Trong quá khứ, khi HLV Mourinho, Matic hay Drogba tái hợp Chelsea, đội bóng này đã tìm lại vinh quang với danh hiệu đáng kể nhất là chức vô địch Premier League mùa giải 2014/15. Với việc đưa David Luiz về lại “mái nhà xưa”, “The Blues” hy vọng cũng sẽ đạt được thành công tương tự.
Trung vệ người Brazil thực ra không phải là mục tiêu chuyển nhượng ưu tiên số 1 ngay từ đầu cho hàng thủ Chelsea. Anh trở lại đội bóng cũ vì “The Blues” thất bại khi chiêu mộ John Stones, Kalidou Koulibaly hay Alessio Romagnoli trong lúc thời gian mua sắm mùa Hè đã cạn kiệt.
Luiz có khả năng không chiến tốt, tham gia hỗ trợ tấn công không tồi nhưng hay mắc sai lầm khi theo kèm người và phán đoán vị trí. Anh sẽ phải nỗ lực thể hiện mình nhiều trong mắt Conte nếu muốn trụ lại lâu dài ở lần thứ 2 đầu quân cho “The Blues” trong một mùa giải Ngoại hạng được dự đoán rất khốc liệt như mùa này. xem thêm>>>>>>>>>>>
----------------------------------------------------
Ronaldinho trở lại Barca sau 8 năm xa cách
8 năm từ thời điểm chia tay, Ronaldinho lại trở thành thành viên của Barcelona. Nhưng lần này, huyền thoại người Brazil sẽ giữ một vai trò mới.
Cụ thể, Ronaldinho sẽ là người đại diện của Barcelona tại thành phố New York, Mỹ, nơi đội bóng xứ Catalan sắp sửa khánh thành văn phòng đại diện. Việc này nằm trong kế hoạch phát triển thương hiệu Barca của BLĐ đội bóng. Và những cựu danh thủ từng gắn bó với sân Nou Camp chính là những con át chủ bài.
Trong số các huyền thoại Barca, Ronaldinho là cái tên được giới mộ điệu biết đến nhiều nhất. Anh khoác áo đội bóng xứ Catalan trong vòng 5 năm (2003-2008), từng đoạt danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới (QBV FIFA hiện nay) 2 năm liên tiếp (2004 và 2005) và được xem là người đặt nền móng cho sự thành công của Barca trong một thập kỷ qua.
Trong một diễn biến liên quan, BLĐ Barca bao gồm Chủ tịch Josep Maria Bartomeu và các phó chủ tịch Jordi Cardoner, Jordi Mestre, Manel Arroyo sắp sửa lên đường sang New York dự lễ khánh thành văn phòng đại diện. Ngoài ra, thành phần chuyến đi còn có Roddik Hansen, hậu vệ của đội bóng đá nữ Barca. xem thêm>>>>>>>>>>>
----------------------------------------------------------------
Neymar trả băng đội trưởng, Messi thì sao?
Kể từ ngày trở thành đồng đội tại Barcelona, tình cảnh của Lionel Messi và Neymar là tương đối giống nhau. Họ cùng thành công ở CLB nhưng thất bại với đội tuyển quốc gia. Là những ngôi sao lãnh trọng trách gánh vác đội tuyển, họ phải nhận nhiều chỉ trích sau những thất bại liên tiếp và không những thế còn bị nghi ngờ vai trò thủ lĩnh của mình.
Khỏe là đặt xuống nhẹ
Neymar đã có bước bứt phá ở mùa Hè này. Đội tuyển của anh vẫn thất bại tại Copa America nhưng đó là giải đấu anh không tham dự. Thay vào đó, Neymar sắm vai thủ lĩnh dẫn dắt đội Olympic Brazil đến chiến thắng lịch sử - tấm HCV Thế vận hội đầu tiên của bóng đá Samba.
Và hơn nữa ấn tượng Neymar tạo ra là một ấn tượng kép: trong chiến thắng anh học cách từ bỏ (Lời Phật dạy: khỏe không phải là nhấc lên mạnh mà là đặt xuống nhẹ). Anh không còn là đội trưởng ĐTQG nữa và sức ép sẽ vơi bớt phần nào.
Messi thì vừa trải qua một Copa America rất thành công về mặt cá nhân với 5 bàn thắng, 4 kiến tạo và 3 lần là cầu thủ xuất sắc nhất trận. Gần như không có gì phải chê trách cả. Nhưng đó lại là một giải đấu thất bại của đội tuyển Argentina. “Albicelestes” đã thua 3 trận chung kết liên tiếp trong 3 năm. Truyện xảy ra sau đó chúng ta đều biết, Messi tuyên bố giã từ đội tuyển rồi đổi ý và quay lại sau cuộc nói chuyện với HLV mới Edgardo Bauza.
Câu hỏi được đặt ra là liệu Messi có nên học tập đàn em Neymar bằng cách trả băng đội trưởng ĐTQG. Rõ ràng là những quyết định có phần xốc nổi và trẻ con đã khiến Messi một lần nữa bị nghi ngờ về tư chất thủ lĩnh của mình.
Ngược về thời điểm tháng 8 năm 2011, khi LĐBĐ Argentina (AFA) sa thải HLV Sergio Batista và bổ nhiệm Alejandro Sabella thay thế. Sabella đã có một quyết định quan trọng là chọn Messi làm đội trưởng thay thế Javier Mascherano.
Quyết định ấy gây ra nhiều tranh cãi nhưng Sabella bảo vệ ý kiến của mình. “Có 2 kiểu thủ lĩnh, kiểu thứ nhất là thủ lĩnh dẫn dắt bằng cá tính, kiểu thứ hai là thủ lĩnh dẫn dắt bằng tài năng. Nếu hội tụ đủ 2 yếu tố ấy thì là thủ lĩnh tuyệt đối, nhưng rất hiếm gặp”, Sabella nêu ý kiến.
Argentina từng có một thủ lĩnh tuyệt đối là Diego Maradona. Năm 1983 khi Carlos Bilardo được bổ nhiệm thay thế Cesar Menotti - nhà vô địch World Cup 1978, Bilardo đã có những quyết định táo bạo: thay đổi hoàn toàn chiến thuật, phong cách chơi và chọn Maradona làm đội trưởng. Lựa chọn ấy gây ra nhiều chỉ trích bởi Maradona bị coi là tội đồ ở World Cup 1982 khi lĩnh thẻ đỏ trong trận thua Brazil.
Nhưng lựa chọn tranh cãi ấy lại tạo ra bước ngoặt lịch sử. Maradona hưng phấn với tấm băng thủ quân trên tay đã chơi như lên đồng ở Mexico 1986, tạo ra nhiều khoảnh khắc kỳ ảo (bàn thắng thế kỷ, siêu phẩm “Bàn tay của Chúa”...) và đem về chức vô địch thế giới lần thứ hai cho người Argentina.
“Doping” thì không dùng nhiều
Messi xưa nay đã được xem là giống Maradona và những chuyển biến sau khi nhậm chức thủ quân càng giống hơn. Trước khi Sabella đến, “La Pulga” đã trải qua chuỗi 16 trận liên tiếp không ghi bàn cho ĐTQG, kéo dài suốt 2 năm rưỡi (từ tháng 3/2009). Sabella đến là anh lập tức ghi bàn.
Với băng đội trưởng trên tay, Messi duy trì hiệu suất xấp xỉ 1 bàn/trận, riêng năm 2012 ghi 12 bàn cho “Albicelestes” - sánh ngang kỷ lục của Gabriel Batistuta. Với băng đội trưởng, Messi lập hat-trick đầu tiên trong trận giao hữu gặp Thụy Sĩ tháng 2/2012 và trong 18 tháng anh ghi thêm 2 hat-trick vào lưới Brazil và Guatemala. Với băng đội trưởng, Messi phá kỷ lục ghi bàn của Batistuta cho đội tuyển (Batistuta 54 bàn, anh ghi 56 bàn)...
Tấm băng đội trưởng rõ ràng đã tạo ra hiệu ứng thần kỳ cho Messi và đội tuyển Argentina. Messi chơi tốt tại World Cup 2014 và đưa đội nhà đến trận chung kết lần đầu sau 24 năm. Anh cũng chơi rất hay ở 2 kỳ Copa America liên tiếp (2015, 2016) dù đội nhà thua cuộc.
Sabella đã lý giải về màn lột xác của Messi như sau: “Cậu ấy là một thủ lĩnh được thừa nhận. Người Argentina luôn cần một thủ lĩnh tinh thần như Maradona hay Daniel Passarella. Trong trường hợp của Messi, nhận chức thủ quân nghĩa là cậu ấy nhận một trọng trách lớn và khiến cậu ấy trở nên tốt hơn. Băng đội trưởng tốt cho Messi và cho đội bóng”.
Phát biểu ấy phản ánh suy nghĩ chung của các HLV trưởng Argentina: cố gắng làm Messi thỏa mãn. Sergio Batista cố sao chép sơ đồ 4-3-3 và cách tổ chức lối chơi của Barcelona nhưng thất bại và Messi không ghi bàn. Sabella nhận ra rằng lối chơi của Barca không thể sao chép nên để Messi chơi tự do và chấp thuận yêu cầu của anh khi đặt Higuain, Aguero cùng Di Maria vào sơ đồ xuất phát 4-2-4.
Với tinh thần thoải mái và các đối tác tấn công ưa thích, Messi đều đặn tỏa sáng. Nhưng để Messi thỏa mãn, Argentina phải hi sinh những cầu thủ phòng ngự. Phòng ngự không tốt thì không thể vô địch, đó là sự thật mà đội bóng áo xanh trắng phải chấp nhận.
Messi đã giữ băng đội trưởng được tròn 5 năm, qua 3 đời HLV và cú hích tinh thần ấy cũng nguội dần. Thậm chí vai trò đội trưởng còn gây ra nhiều phiền toái khi anh luôn trở thành tâm điểm chỉ trích của truyền thông khi đội nhà thất bại. Messi quyết định từ giã đội tuyển một phần là để tránh làn sóng chỉ trích từ quê nhà.
Bởi thế, Messi có lẽ nên học Neymar. Băng đội trưởng giống như một liều doping nhưng doping thì không nên dùng mãi!
Messi đã trở lại với bàn thắng quý như vàng vào lưới Uruguay giúp Argentina vượt lên dẫn đầu vòng loại World Cup. Đó là cơ hội tốt để anh trao trả tấm băng đội trưởng. Lời chia tay trong vinh quang lúc nào cũng dễ dàng hơn là trong thất bại bẽ bàng.
Messi không dám khước từ 5 vạn người!?
Sau khi Messi tuyên bố rút lui, người Argentina đã lên một chiến dịch vận động anh thay đổi quyết định. “No te vayas Leo!” (Đừng đi, Messi!) là slogan của chiến dịch và dòng tag #NoTeVayasLeo xuất hiện đầy rẫy trên mạng xã hội.
Tổng thống Mauricio Macri cũng tham gia chiến dịch, ông gọi Messi là “một món quà của Chúa” và “Messi là thứ tuyệt vời nhất chúng ta có, bởi vậy chúng ta phải bảo vệ cậu ấy”. Thị trưởng Buenos Aires, ông Horacio Rodriguez thì khánh thành một bức tượng Messi đặt tại thủ đô để hi vọng anh vì cảm động mà quay lại.
Trong khuôn khổ chiến dịch, 5 vạn người Argentina đã xuống đường vào ngày 2/7, mang theo băng rôn, khẩu hiệu kêu gọi Messi quay lại. Vào đầu tháng 8, Messi tuyên bố rút lại quyết định từ giã ĐTQG. xem thêm>>>>>>>>>

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét