Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2016

Đậm chất Mourinho - tệ hại của Leicester

Góc chiến thuật MU – Southampton: Đậm chất Mourinho

“Hạt nhân” Paul Pogba

So với trận ra quân gặp Bournemouth, HLV Mourinho chỉ tạo ra một thay đổi ở đội hình xuất phát. Tuy nhiên, chính sự điều chỉnh đó đã mang về khác biệt to lớn. Paul Pogba đá chính ngay từ đầu và thay vị trí của Ander Herrera. Tiền vệ người Pháp được bố trí chơi bên cạnh Fellaini trước hàng phòng ngự MU.

Mourinho có lý do để sử dụng ngay Pogba thay vì cất trên băng ghế dự bị. Tiền vệ 23 tuổi đã quá quen với áp lực khi thi đấu đỉnh cao 4 mùa giải cùng Juventus. Chính bởi vậy, không ngạc nhiên khi Pogba lập tức trở thành hạt nhân trong lối chơi của MU. Những con số thống kê đã chứng minh tầm ảnh hưởng ghê gớm của bản hợp đồng 89 triệu bảng ngay ở trận đầu tiên.

Cả trận đấu, Pogba chạm bóng 103 lần nhiều nhất trên sân, bỏ xa Valencia đứng thứ 2 đến 29 lần và gần gấp đôi Juan Mata ở vị trí thứ 3 (56 lần). Không chỉ tích cực mà tính hiệu quả của tiền vệ người Pháp cũng rất lớn. Pogba cần 3 phút để có pha không chiến thành công đầu tiên, 7 phút để chặn lại một đường chuyền của đối thủ và 12 phút để trực tiếp dứt điểm về khung thành Southampton.

Sự xông xáo đó của Pogba khiến Southampton trở nên lúng túng. Họ đã mất đi Wanyama (đến Tottenham) nên dù hàng tiền vệ kim cương với 3 người chơi giăng ngang trước hàng thủ vẫn rất bị động. Pogba thi đấu như một ông chủ thực sự ở giữa sân, anh thoải mái điều phối bóng và vì thế MU có rất nhiều phương án tiếp cận khung thành.

Đậm chất Mourinho

Ở bàn thắng mở tỷ số, Rooney có rất nhiều khoảng trống bên cánh phải trước khi thực hiện quả tạt. Đây chắc chắn là bài tập mà MU thực hiện nhiều lần bởi cả Ibrahimovic và Pogba đều đợi sẵn trong vòng cấm. Đây là pha dàn xếp tấn công cổ điển song được Mourinho tận dụng rất thành công. Trước đó phải kể đến bàn vào lưới Leicester ở siêu cúp Anh.

Sang hiệp 2, MU lại khai thác triệt để lỗ hổng ở cánh của Southampton khi Shaw khiến Clasie phạm lỗi trong vòng cấm. Trên chấm 11m, Ibra dễ dàng nhân đôi cách biệt. Từ sau khoảnh khắc này MU càng thể hiện rõ “chất” Mourinho trên sân. Với khoảng cách 2 bàn, “Quỷ đỏ” chủ động chơi chậm để giấu bài.

Mặc dù được nhường thế trận song Southampton gần như không thể tiếp cận khung thành De Gea. Pogba và Fellaini kết hợp quá tốt ở trung tuyến, Bailly vẫn chắc chắn trong vòng cấm (có 4 pha đánh chặn). Đã lâu rồi NHM mới được chứng kiến MU chơi phòng ngự chủ động và kín kẽ đến vậy.

Tuy nhiên kịch bản ở hiệp 2 trận gặp Bournemouth được tái hiện. Sau khi để đối thủ bung sức ép sân, MU đã chơi pressing để phản đòn. Trận trước họ có liên tiếp 2 bàn thắng nhưng lần này thì khác. “Quỷ đỏ” vẫn tạo ra rất nhiều cơ hội song Martial, Ibra và cả Pogba đều bỏ lỡ đáng tiếc.

Trận đấu khép lại với chiến thắng 2-0 nhưng đem lại cảm giác phấn khích cho NHM hơn cả trận ra quân. MU dưới bàn tay Mourinho đang rất khó lường. Họ chủ động trong mọi tình huống đồng thời đủ nguy hiểm để kết liễu “con mồi” ngay khi có cơ hội.

Trong trận ra mắt MU, Pogba thiết lập nhiều con số ấn tượng. Tiền vệ 23 tuổi chạm bóng nhiều nhất (103 lần), tạo cơ hội nhiều nhất (2), dứt điểm nhiều nhất (4), qua người nhiều nhất (8), đánh chặn nhiều nhất (5).

Bên cạnh đó, Juan Mata cũng thể hiện được khả năng phòng ngự. Đây là yếu tố quyết định giúp anh được Mourinho trao cơ hội. Theo thống kê của Squawka, Mata tắc bóng thành công 100%, thắng không chiến 100%, có 4 pha cướp bóng và 1 lần đánh chặn sau 75 phút trên sân. xem thêm>>>>>>>>

-----------------------------------------------

Giữ Mahrez, Vardy là sai lầm tệ hại của Leicester


Tại sao lại thế? Vardy và Mahrez là những trụ cột của Leicester, là 2 trong số 3 ngôi sao quan trọng nhất mùa giải trước (người còn lại, N'Golo Kante đã chuyển sang Chelsea với giá 32 triệu bảng).

Bài học Lyon


Thông thường thì giữ được ngôi sao trụ cột trước sự chèo kéo của các đối thủ luôn là một chiến thắng, chẳng hạn Manchester United mùa Hè 2008 đã kiên quyết giữ Cristiano Ronaldo - người sau đó sắm vai thủ lĩnh trong chiến tích vô địch Premier League và Á quân Champions League mùa giải 2008-09. Nhưng với Leicester lại là câu chuyện khác.

Họ là ĐKVĐ nước Anh nhưng khó có thể lặp lại kỳ tích ấy thêm lần nữa. Trong tình huống này, việc cố gắng giữ chân các ngôi sao có thể sẽ phản tác dụng nếu nhìn từ kinh nghiệm của Olympique Lyon, một đội bóng rất giống Leicester.

Lyon cũng tương tự Leicester. Họ không thuộc về một thành phố bóng đá giống như Marseille, St.Etienne ở Pháp hay Newcastle, London ở Anh. Họ có những bước tiến thần tốc, từ thế ngụp lặn tại các giải hạng thấp vươn đến đỉnh cao chỉ sau thời gian ngắn. Leicester chỉ sau 2 năm thăng hạng đã vô địch Premier League. Lyon năm 1987 vẫn chơi ở hạng 2 Pháp với ngân sách 3 triệu USD/năm trước khi trở thành bá chủ Ligue 1 trong thập niên 2000.
Mahrez và Vardy, những ngôi sao vụt sáng trong màu áo Leicester City mùa trước. Ảnh: Internet.

Họ đều chuyển mình nhờ những nguồn tài trợ. Với Leicester là tỷ phú người Thái Vichai Srivaddhanaprabha. Với Lyon là doanh nhân Jean-Michel Aulas. Nhưng tiền tài trợ không phải bí kíp thành công của họ, bí kíp ấy nằm ở một chính sách nhân sự hết sức khôn ngoan.


Chính sách ấy được Aulas tổng kết như sau: "Nếu mua được những cầu thủ tốt với giá rẻ hơn giá trị thực, bạn sẽ có cơ hội giành nhiều chiến thắng. Khi ấy bạn sẽ có tiền để mua thêm những cầu thủ giỏi vẫn với giá rẻ hơn giá trị thực của họ. Những cầu thủ ấy sẽ giúp bạn thắng nhiều hơn, đông fan hơn và kiếm thêm nhiều tiền hơn."

Aulas đã mua về cho Lyon những cầu thủ hoàn toàn vô danh và biến họ thành ngôi sao: Michael Essien, Florent Malouda, Mahamadou Diarra… Họ không chỉ có giá chuyển nhượng thấp mà còn không đòi hỏi lương cao, trong khi giá trị chuyên môn đem lại cực lớn.

Bài học thành công ấy đã được Leicester copy. Bầy cáo đem về những cầu thủ bị đánh giá thấp hơn so với tài năng thực (gọi là "underrate"). Jamie Vardy được mua về từ giải bán chuyên, trong khi Riyad Mahrez và N'Golo Kante đều xuất thân từ giải hạng 2 Pháp với những cái giá rẻ mạt. Các trụ cột khác Kasper Schmeichel, Wes Morgan, Robert Huth... đều thuộc nhóm bị "underrate" cho tới khi bước lên đỉnh cao cùng Leicester.

Nhưng…


Leicester và HLV Ranieri đã sao chép hoàn hảo một nửa bí kíp thành công của Lyon. Nhưng vẫn còn một nửa bí kíp nữa - thứ đã biến Lyon không chỉ thành hiện tượng một mùa mà còn duy trì thành công dài lâu với serie 7 chức vô địch Pháp liên tiếp giai đoạn 2002-2008.

Một nửa bí kíp ấy được tổng kết lại như sau: hãy bán các cầu thủ nếu có ai đó trả giá cao hơn giá trị thực của cầu thủ đó. Cáo già Aulas từng nói:"Mua và bán cầu thủ không phải là để gia tăng sức mạnh đội bóng, đó là một hoạt động thương mại. Nếu bạn nhận được cái giá hời cho một cầu thủ thì không cần giữ anh ta làm gì."

Aulas luôn nói rằng các cầu thủ của ông không phải để bán. Nhưng sự thật là ở Lyon không ai là không thể bán cả. Một ví dụ tiêu biểu cho triết lý bóng đá của ông trùm ngành phần mềm này là quyết định bán Michael Essien cho Chelsea với giá 43 triệu USD và thay thế bằng Tiago Mendes có giá bằng một phần tư. Lyon không hề yếu đi sau sự xáo trộn ấy.

Quay lại với Leicester. Rõ ràng Bầy cáo không phải đơn giản mà giữ chân được Vardy và Mahrez trong thời buổi đồng tiền nhảy múa và lòng trung thành ngày càng xa xỉ. Họ không còn là những cầu thủ vô danh tới từ các giải hạng thấp như khi gia nhập Leicester. Họ đã là những cầu thủ hay nhất giải Ngoại hạng và người Thái phải đãi ngộ xứng đáng để giữ anh ta ở lại.

Nếu trước đây Vardy và Mahrez hưởng 30.000 đến 40.000 bảng mỗi tuần thì nay mức lương đã lên đến 3 con số. Nó sẽ gây ra một hiệu ứng dây chuyền và rồi tới đây Leicester sẽ phải tăng lương cho Schmeichel, Huth hay Danny Drinkwater…

Bằng giải pháp "phản-Lyon", Leicester tự phá vỡ quỹ lương và bỏ qua cơ hội bán Vardy và Mahrez với giá 20 và 35 triệu bảng. Lẽ ra họ đã có thể bán và dùng tiền để tái đầu tư cho những cầu thủ trẻ hơn, giàu khao khát hơn.

Nhìn từ nửa sau bí kíp thành công của Lyon có thể tìm thấy trong đó một tư duy sâu sắc, đó là cách ngăn chặn hiệu ứng cầu-thủ-một-mùa. Khi bị đánh giá thấp, cầu thủ sẽ cố gắng chứng tỏ mình. Họ sẽ nỗ lực để bước ra ánh sáng và giành được sự ghi nhận. Rồi sau đó là hiệu ứng ngược, họ lại bị đánh giá cao hơn giá trị thực (gọi là "overrate"), họ bắt đầu đòi lương cao, chểnh mảng tập và nghe ngóng những lời mời gọi khác. Đó là lý do Lyon thay máu liên tục và ngày càng thành công cả về chuyên môn lẫn thương mại.

Có thể thấy là cả Vardy và Mahrez đều đã phát triển hết cỡ, không thể tiến xa thêm nữa. Vardy đã sắp 30 tuổi và khó có thể bán được với giá 20 triệu bảng sau một năm nữa. Mahrez có thể cũng sẽ giảm giá nếu không duy trì được phong độ mùa này.

Giữ Vardy và Mahrez sẽ khiến quỹ lương của Leicester phình to và hơn nữa khiến họ bỏ phí một cơ hội trẻ hóa đội hình. Quả là nước đi sai lầm! xem thêm>>>>>>>

--------------------------------------------

NÓNG: Người thay thế Bravo đặt một chân đến Barca

Theo Sport, ban huấn luyện đã đồng ý để Cillessen trên băng ghế dự bị, đề phòng thủ thành người Hà Lan gặp phải chấn thương trong quá trình đám phán với đội bóng xứ Catalunya. Các thỏa thuận cá nhân đã được thông qua, Barca chỉ chờ Ajax Amsterdam chấp nhận mức giá 12 triệu euro mà họ đề nghị.

Blaugrana lâu nay có mối quan hệ rất tốt với Ajax. Cuộc thương lượng giữa họ về trường hợp của Cillessen tiến triển rất suôn sẻ trong những ngày gần đây. Thủ thành 27 tuổi có khả năng chơi bóng bằng chân rất tốt và phản xạ nhạy bén, anh là sự lựa chọn hợp lý để thay thế vị trí của Claudio Bravo, người sẽ chuyển đến Man City trong ít ngày tới.

Barca cũng đã nhắm đến thủ thành Diego Alves của Valencia, nhưng thủ thành này không hề có ý định rời khỏi CLB. Cùng với đó nhà ĐKVĐ La Liga đã liên hệ với Pepe Riena nhưng cựu cầu thủ của Liverpool đã thẳng thừng từ chối và cho biết anh rất đang hạnh phúc tại Napoli. xem thêm>>>>>>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét