Tiêu điểm vòng 1 La Liga: Mùa giải mới, bộ mặt cũ
Barca, Real mở màn đại thắng: Ngày “kép phụ” ghi điểm
Mở màn hành trình chinh phục chức vô địch La Liga mùa thứ 3 liên tiếp, Barca được chơi trên sân nhà Nou Camp để tiếp đón Real Betis. Nỗi lo về việc thiếu vắng Neymar có thể làm suy giảm khả năng săn bàn của “tam tấu” M-S-N đã hoàn toàn bị dẹp tan khi Suarez và Messi vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Họ đã ghi đến 5 trong 6 bàn thắng mà “Gã khổng lồ xứ Catalunya” có được ngày ra quân. (Suarez lập hat-trick, Messi có cú đúp và đóng góp 1 đường kiến tạo)
Trước khi hai chân sút Nam Mỹ này tỏa sáng, Arda Turan – người bị coi là “bản hợp đồng hớ nặng” của Barca mùa trước thật ngạc nhiên lại chính là người “khai hỏa” đầu tiên cho nhà ĐKVĐ Tây Ban Nha mùa này.
Tiền vệ người Thổ Nhĩ Kỳ đã chơi khá hay trong vai trò một người đóng thế cho Neymar bên cánh trái hàng công của Barca và chứng tỏ mình vẫn còn có thể hữu dụng ở đội chủ nhà Nou Camp.
Cũng tương tự Barca hủy diệt Betis 6-2, đương kim á quân Real Madrid cũng không nương tay với Real Sociedad khi đả bại đội bóng xứ Basque 3 bàn không gỡ dù phải làm khách ở Anoeta trong ngày “Los Blancos” thiếu vắng cả Ronaldo và Benzema vì chấn thương.
Người còn lại trong “bộ ba nguyên tử” B-B-C của Real Madrid là Bale có một trận đấu ấn tượng khi mở tỉ số và cũng là người ấn định thắng lợi ngọt ngào cho đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha.
Trong khi đó, “cascadeur” của Ronaldo ở trận này – tài năng trẻ Marco Asensio có một màn ra mắt La Liga đầy ấn tượng với 1 bàn thắng có được cho Real và phần nào cho thấy chính sách trẻ hóa của HLV Zinedine Zidane ở đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha từ giữa mùa trước đến mùa này đang rất khả quan.
Luis Suarez: “Sát thủ” ngày càng toàn diện
Nếu như Messi và Bale có cú đúp trong ngày ra quân cho đội bóng của mình thì thậm chí Suarez còn tỏa sáng hơn khi lập được một cú hat-trick.
Mùa trước, chính tiền đạo người Uruguay là “Vua phá lưới” của La Liga với 40 bàn thắng để góp công lớn giúp Barca năm thứ 2 liên tiếp xưng vương ở giải đấu số 1 xứ sở đấu bò và năm nay, anh lại sớm chứng tỏ chân giá trị của mình với 3 pha “nổ súng” ở trận mở màn mùa giải mới.
Không chỉ chạy chỗ và dứt điểm sắc bén, tài đá phạt của Suarez cũng ngày càng hoàn thiện mà bằng chứng là pha dứt điểm bóng chết thành bàn đẹp mắt mà anh lập được trong chiến thắng đầm đà của Barca trước Betis vừa qua.
Có thể thấy, khả năng dứt điểm của “Su thỏ” ngày càng toàn diện và anh hứa hẹn vẫn sẽ là một ứng cử viên sáng giá cho các danh hiệu cá nhân cao quý mùa này.
Atletico và nỗi nhớ da diết Griezmann
Không giống như Barca và Real, Atletico đã chỉ có được 1 điểm đầy đáng tiếc và thất vọng ngày ra quân khi bị cầm chân trước tân binh Deportivo Alaves.
Trong ngày mà chân sút chủ lực của đội chủ sân Vicente Calderon mùa trước là Antoine Griezmann vắng mặt, đội bóng của HLV Diego Simeone vẫn chơi lấn lướt đối thủ nhược tiểu nhưng khả năng chuyển hóa cơ hội của họ thành bàn thắng lại rất tồi.
Atletico tung ra đến 27 cú dứt điểm nhưng chỉ 6 trong số đó đi trúng đích và bàn thắng mở tỉ số của họ cũng chỉ nhờ pha đá penalty thành công của tân binh Kevin Gameiro. Còn Alves, đội bóng nhỏ bé này dứt điểm 2 quả, trúng đích 1 trong cả trận và đó chính là bàn gỡ hòa đẹp mắt Munuel Garcia ngay trước khi trận đấu kết thúc để giật lại 1 điểm từ tay “Rojiblancos”.
Nếu muốn cạnh tranh sòng phẳng với Barca và Real để tạo nên cuộc đua tam mã hấp dẫn như cuối mùa trước, Atletico cần sớm lấy lại phong độ của mình. xem thêm>>>>>
-----------------------------------------------------
'Messi Đức' rời Chelsea sau 4 năm lang bạt
Gia nhập Chelsea từ Werder Bremen với giá 8 triệu bảng năm 2012, cầu thủ được mệnh danh là "Messi nước Đức" này được kì vọng sẽ gây dựng danh tiếng lẫy lừng tại Stamford Bridge. Tuy nhiên, thật đáng buồn trong suốt thời gian dài khoác áo Chelsea, Marin chỉ thi đấu vỏn vẹn 143 phút tại Ngoại hạng Anh và ghi được 1 bàn thắng.
Qua 4 mùa giải, Marin đã lần lượt khoác áo Sevilla, Fiorentina, Anderlecht và Trabzonspor để nỗ lực cứu vãn sự nghiệp ở Chelsea. Tuy nhiên, tiền vệ này hoàn toàn thất bại trong việc gây ấn tượng với các đời HLV của The Blues, từ Roberto Di Matteo, Rafa Benitez, Jose Mourinho cho đến Antonio Conte.
Bởi thế, Chelsea đã quyết định bán đứt Marin ở phiên chợ Hè này. Theo đó, tiền vệ tấn công 27 tuổi sẽ gia nhập Olympiakos với bản hợp đồng 3 năm cùng mức lương không được tiết lộ. xem thêm>>>>>>
-------------------------------------------------------
Mourinho đang “Man City hóa” MU, nhưng đã sao?
MU đang đổi thay
Giggs gia nhập lò đào tạo trẻ trứ danh của United vào ngày 29/11/1987 khi còn học trung học. Trước đó vài ngày, chàng thiếu niên người xứ Wales đã thăm sân Old Trafford và xem trận đấu MU hòa Liverpool 1-1.
Kể từ ấy, Giggs đã trở thành một phần lịch sử của “Quỷ đỏ”. Anh lên đội 1 năm 1991, giành 13 chức vô địch Premier League và 2 danh hiệu Champions League. Anh giải nghệ năm 2014 để sắm vai HLV trưởng tạm quyền trước khi làm trợ lý cho HLV David Moyes rồi Van Gaal. Hè này Giggs quyết định ra đi và một phần lịch sử khép lại.
Men say chiến thắng đến từ triều đại mới của Mourinho vẫn chưa thể xua đi cảm giác chua xót trong lòng những CĐV trung thành khi chứng kiến các ngôi sao trẻ lũ lượt ra đi: McNair, Varela, Januzaj, Wilson và sắp tới có thể thêm viên ngọc sáng giá nhất Andreas Pereira.
Hãy xem những gương mặt nào đang gây ấn tượng mạnh mẽ nhất. Đó là Eric Bailly, Paul Pogba, và Zlatan Ibrahimovic. 3 cái tên ấy dàn đều 3 tuyến và đều là những tân binh được Mourinho đưa về. Sân Old Trafford đang chứng kiến làn sóng các “Galactico” thay thế những gương mặt “home-grown” (các cầu thủ “cây nhà lá vườn”). MU đang dùng tiền mua danh hiệu, hệt cái cách họ từng mai mỉa Man City!
MU dưới thời Sir Alex Ferguson chưa bao giờ là kẻ đi mua chiến thắng. Quỹ lương của họ chỉ đứng thứ 3 ở giải Ngoại hạng, thấp hơn 2 gã nhà giàu Man City và Chelsea. Mùa bóng 2011-12, tiền trả lương chỉ chiếm 51% doanh số của “Quỷ đỏ” - tỷ lệ thấp thứ hai trong 20 đội ở Premier League. Ở thời điểm Sir Alex giải nghệ thì 4 trong 5 bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử MU được thực hiện trước khi nhà Glazer tiếp quản.
Cầu thủ giỏi phải hưởng lương cao
3 năm sau khi Sir Alex rút lui, MU đã hoàn toàn đổi khác. Kỷ lục chuyển nhượng của họ đã bị phá vỡ tới 3 lần. Quỹ lương của MU cũng phình to nhất Premiership sau khi họ dùng lương khủng để trói chân Rooney và mời gọi các ngôi sao Pogba, Ibra về Old Trafford.
MU đã đổi thay nhưng đó là sự đổi thay không thể cưỡng lại được trong dòng chảy tự nhiên của bóng đá. Những người như Sir Alex cả trăm năm mới xuất hiện một lần và MU không thể bám mãi vào một mô hình cũ kỹ. Thất bại với David Moyes đã buộc họ phải nhìn nhận lại cách thức làm bóng đá của mình.
Từ trước đến nay chúng ta vẫn thường giữ một quan điểm (hoặc một định kiến) rằng bóng đá đích thực không nên bị thương mại hóa, và rằng các cầu thủ không nên được trả quá nhiều tiền.
Quan điểm/định kiến ấy liệu có chính xác hay không? Trên hết, nó có công bằng hay không, khi mà các diễn viên Hollywood có thể kiếm vài chục triệu USD tiền cát-xê cho một bộ phim, hay tay đấm như Floyd Mayweather bỏ túi ngót trăm triệu USD mỗi lần thượng đài?
Giữa Mayweather và Ibrahimovic ai tài năng hơn, ai khổ luyện hơn? Chưa biết được. Nhưng có một điều chắc chắn, mỗi trận đấu của Mayweather chỉ phục vụ vài nghìn khán giả và khoảng trăm triệu người xem qua truyền hình, trong khi Ibrahimovic phục vụ 76.000 khán giả ở Old Trafford và hàng tỷ khán giả xem qua tivi.
Dĩ nhiên, sự phát triển nóng của những đội như MU luôn dấy lên lo ngại. Từ 8 năm trước, khi MU gặp Chelsea ở chung kết Champions League thì hai đội đã nợ tổng cộng 3 tỷ USD. Bởi thế mà ông Michel Platini khi chưa bị đình chỉ chức chủ tịch UEFA đã “đẻ” ra cái gọi là Luật Công bằng tài chính (UEFA Financial Fair Play - gọi tắt là FFP) để ngăn chặn.
Tuy nhiên người ta chứng minh được rằng FFP đi ngược lại các quy luật của kinh tế thị trường và bởi thế nó “chết yểu”. Hiện chưa rõ khi nào FFP được thực thi hoàn toàn, trong khi tác giả Platini thì đã bị “rút thẻ đỏ”.
Giải Ngoại hạng hấp dẫn nhờ MU
Những người như Michel Platini ghét sự hào nhoáng của giải Ngoại hạng. Họ lo ngại về việc quá nửa số CLB Premier League đã sang tay ông chủ ngoại - những người có thể bỏ cuộc bất kỳ lúc nào. Họ rùng mình khi thấy các CLB Anh quẳng số tiền không thể tin nổi để mua những cầu thủ không tương xứng...
Nhưng có một điều mà Platini không hiểu được, đó là: khán giả thích điều đó, đặc biệt là khán giả ngoại quốc. Họ thích sự hào nhoáng của Premiership. Họ thích những ông chủ hào phóng. Họ thích nụ cười của Abramovich, thích sự bí hiểm của các ông chủ Man United và Man City. Họ hứng thú với các ngôi sao hưởng lương ngất ngưởng...
Trong giai đoạn 2010-2013, Premier League đã kiếm được 1,44 tỷ bảng từ bán bản quyền truyền hình ra nước ngoài, cao gấp 4 lần La Liga, gấp 6 lần Serie A, gấp 14 lần Bundesliga. MU đâu có điên! 19 đội còn lại đâu có điên!
Về phía người Anh, họ phản ứng ra sao khi thấy các đội bóng lần lượt bị sang tay các ông chủ ngoại quốc? Họ không quá bận lòng bởi Rolls-Royce, một niềm tự hào quốc gia cũng bị bán đó thôi.
Suy cho cùng thì mục đích lớn nhất của bóng đá là để giải trí. Hãy cứ tận hưởng những bàn thắng của Ibra, những pha đi bóng ảo diệu của Pogba hay những cú tắc của Bailly... MU có bị “Man City hóa” cũng không phải chuyện hệ trọng nếu đó là một MU đẹp mắt và biết chiến thắng!
Luật Công bằng tài chính bị chính những nhà quản lý bóng đá phản đối. Chẳng hạn 3 năm trước, ông Sepp Blatter khi ấy là chủ tịch FIFA trong một bài phỏng vấn đã chỉ ra rằng FFP vô lý ngay từ cái tên của nó. “Không thể “play” (chơi) với “Financial” (tài chính) được, nó chỉ dành cho dân cờ bạc”, Blatter công kích.
Theo cựu chủ tịch FIFA, FFP sẽ đánh vào túi tiền của các cầu thủ, đối tượng gần như làm việc cần cù cả năm và thường chơi 2 trận/tuần trong khi thu nhập chỉ ngang một siêu sao ca nhạc mỗi năm diễn 4-5 show. xem thêm>>>>>>>>>
Barca, Real mở màn đại thắng: Ngày “kép phụ” ghi điểm
Mở màn hành trình chinh phục chức vô địch La Liga mùa thứ 3 liên tiếp, Barca được chơi trên sân nhà Nou Camp để tiếp đón Real Betis. Nỗi lo về việc thiếu vắng Neymar có thể làm suy giảm khả năng săn bàn của “tam tấu” M-S-N đã hoàn toàn bị dẹp tan khi Suarez và Messi vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Họ đã ghi đến 5 trong 6 bàn thắng mà “Gã khổng lồ xứ Catalunya” có được ngày ra quân. (Suarez lập hat-trick, Messi có cú đúp và đóng góp 1 đường kiến tạo)
Trước khi hai chân sút Nam Mỹ này tỏa sáng, Arda Turan – người bị coi là “bản hợp đồng hớ nặng” của Barca mùa trước thật ngạc nhiên lại chính là người “khai hỏa” đầu tiên cho nhà ĐKVĐ Tây Ban Nha mùa này.
Tiền vệ người Thổ Nhĩ Kỳ đã chơi khá hay trong vai trò một người đóng thế cho Neymar bên cánh trái hàng công của Barca và chứng tỏ mình vẫn còn có thể hữu dụng ở đội chủ nhà Nou Camp.
Cũng tương tự Barca hủy diệt Betis 6-2, đương kim á quân Real Madrid cũng không nương tay với Real Sociedad khi đả bại đội bóng xứ Basque 3 bàn không gỡ dù phải làm khách ở Anoeta trong ngày “Los Blancos” thiếu vắng cả Ronaldo và Benzema vì chấn thương.
Người còn lại trong “bộ ba nguyên tử” B-B-C của Real Madrid là Bale có một trận đấu ấn tượng khi mở tỉ số và cũng là người ấn định thắng lợi ngọt ngào cho đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha.
Trong khi đó, “cascadeur” của Ronaldo ở trận này – tài năng trẻ Marco Asensio có một màn ra mắt La Liga đầy ấn tượng với 1 bàn thắng có được cho Real và phần nào cho thấy chính sách trẻ hóa của HLV Zinedine Zidane ở đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha từ giữa mùa trước đến mùa này đang rất khả quan.
Luis Suarez: “Sát thủ” ngày càng toàn diện
Nếu như Messi và Bale có cú đúp trong ngày ra quân cho đội bóng của mình thì thậm chí Suarez còn tỏa sáng hơn khi lập được một cú hat-trick.
Mùa trước, chính tiền đạo người Uruguay là “Vua phá lưới” của La Liga với 40 bàn thắng để góp công lớn giúp Barca năm thứ 2 liên tiếp xưng vương ở giải đấu số 1 xứ sở đấu bò và năm nay, anh lại sớm chứng tỏ chân giá trị của mình với 3 pha “nổ súng” ở trận mở màn mùa giải mới.
Không chỉ chạy chỗ và dứt điểm sắc bén, tài đá phạt của Suarez cũng ngày càng hoàn thiện mà bằng chứng là pha dứt điểm bóng chết thành bàn đẹp mắt mà anh lập được trong chiến thắng đầm đà của Barca trước Betis vừa qua.
Có thể thấy, khả năng dứt điểm của “Su thỏ” ngày càng toàn diện và anh hứa hẹn vẫn sẽ là một ứng cử viên sáng giá cho các danh hiệu cá nhân cao quý mùa này.
Atletico và nỗi nhớ da diết Griezmann
Không giống như Barca và Real, Atletico đã chỉ có được 1 điểm đầy đáng tiếc và thất vọng ngày ra quân khi bị cầm chân trước tân binh Deportivo Alaves.
Trong ngày mà chân sút chủ lực của đội chủ sân Vicente Calderon mùa trước là Antoine Griezmann vắng mặt, đội bóng của HLV Diego Simeone vẫn chơi lấn lướt đối thủ nhược tiểu nhưng khả năng chuyển hóa cơ hội của họ thành bàn thắng lại rất tồi.
Atletico tung ra đến 27 cú dứt điểm nhưng chỉ 6 trong số đó đi trúng đích và bàn thắng mở tỉ số của họ cũng chỉ nhờ pha đá penalty thành công của tân binh Kevin Gameiro. Còn Alves, đội bóng nhỏ bé này dứt điểm 2 quả, trúng đích 1 trong cả trận và đó chính là bàn gỡ hòa đẹp mắt Munuel Garcia ngay trước khi trận đấu kết thúc để giật lại 1 điểm từ tay “Rojiblancos”.
Nếu muốn cạnh tranh sòng phẳng với Barca và Real để tạo nên cuộc đua tam mã hấp dẫn như cuối mùa trước, Atletico cần sớm lấy lại phong độ của mình. xem thêm>>>>>
-----------------------------------------------------
'Messi Đức' rời Chelsea sau 4 năm lang bạt
Gia nhập Chelsea từ Werder Bremen với giá 8 triệu bảng năm 2012, cầu thủ được mệnh danh là "Messi nước Đức" này được kì vọng sẽ gây dựng danh tiếng lẫy lừng tại Stamford Bridge. Tuy nhiên, thật đáng buồn trong suốt thời gian dài khoác áo Chelsea, Marin chỉ thi đấu vỏn vẹn 143 phút tại Ngoại hạng Anh và ghi được 1 bàn thắng.
Qua 4 mùa giải, Marin đã lần lượt khoác áo Sevilla, Fiorentina, Anderlecht và Trabzonspor để nỗ lực cứu vãn sự nghiệp ở Chelsea. Tuy nhiên, tiền vệ này hoàn toàn thất bại trong việc gây ấn tượng với các đời HLV của The Blues, từ Roberto Di Matteo, Rafa Benitez, Jose Mourinho cho đến Antonio Conte.
Bởi thế, Chelsea đã quyết định bán đứt Marin ở phiên chợ Hè này. Theo đó, tiền vệ tấn công 27 tuổi sẽ gia nhập Olympiakos với bản hợp đồng 3 năm cùng mức lương không được tiết lộ. xem thêm>>>>>>
-------------------------------------------------------
Mourinho đang “Man City hóa” MU, nhưng đã sao?
MU đang đổi thay
Giggs gia nhập lò đào tạo trẻ trứ danh của United vào ngày 29/11/1987 khi còn học trung học. Trước đó vài ngày, chàng thiếu niên người xứ Wales đã thăm sân Old Trafford và xem trận đấu MU hòa Liverpool 1-1.
Kể từ ấy, Giggs đã trở thành một phần lịch sử của “Quỷ đỏ”. Anh lên đội 1 năm 1991, giành 13 chức vô địch Premier League và 2 danh hiệu Champions League. Anh giải nghệ năm 2014 để sắm vai HLV trưởng tạm quyền trước khi làm trợ lý cho HLV David Moyes rồi Van Gaal. Hè này Giggs quyết định ra đi và một phần lịch sử khép lại.
Men say chiến thắng đến từ triều đại mới của Mourinho vẫn chưa thể xua đi cảm giác chua xót trong lòng những CĐV trung thành khi chứng kiến các ngôi sao trẻ lũ lượt ra đi: McNair, Varela, Januzaj, Wilson và sắp tới có thể thêm viên ngọc sáng giá nhất Andreas Pereira.
Hãy xem những gương mặt nào đang gây ấn tượng mạnh mẽ nhất. Đó là Eric Bailly, Paul Pogba, và Zlatan Ibrahimovic. 3 cái tên ấy dàn đều 3 tuyến và đều là những tân binh được Mourinho đưa về. Sân Old Trafford đang chứng kiến làn sóng các “Galactico” thay thế những gương mặt “home-grown” (các cầu thủ “cây nhà lá vườn”). MU đang dùng tiền mua danh hiệu, hệt cái cách họ từng mai mỉa Man City!
MU dưới thời Sir Alex Ferguson chưa bao giờ là kẻ đi mua chiến thắng. Quỹ lương của họ chỉ đứng thứ 3 ở giải Ngoại hạng, thấp hơn 2 gã nhà giàu Man City và Chelsea. Mùa bóng 2011-12, tiền trả lương chỉ chiếm 51% doanh số của “Quỷ đỏ” - tỷ lệ thấp thứ hai trong 20 đội ở Premier League. Ở thời điểm Sir Alex giải nghệ thì 4 trong 5 bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử MU được thực hiện trước khi nhà Glazer tiếp quản.
Cầu thủ giỏi phải hưởng lương cao
3 năm sau khi Sir Alex rút lui, MU đã hoàn toàn đổi khác. Kỷ lục chuyển nhượng của họ đã bị phá vỡ tới 3 lần. Quỹ lương của MU cũng phình to nhất Premiership sau khi họ dùng lương khủng để trói chân Rooney và mời gọi các ngôi sao Pogba, Ibra về Old Trafford.
MU đã đổi thay nhưng đó là sự đổi thay không thể cưỡng lại được trong dòng chảy tự nhiên của bóng đá. Những người như Sir Alex cả trăm năm mới xuất hiện một lần và MU không thể bám mãi vào một mô hình cũ kỹ. Thất bại với David Moyes đã buộc họ phải nhìn nhận lại cách thức làm bóng đá của mình.
Từ trước đến nay chúng ta vẫn thường giữ một quan điểm (hoặc một định kiến) rằng bóng đá đích thực không nên bị thương mại hóa, và rằng các cầu thủ không nên được trả quá nhiều tiền.
Quan điểm/định kiến ấy liệu có chính xác hay không? Trên hết, nó có công bằng hay không, khi mà các diễn viên Hollywood có thể kiếm vài chục triệu USD tiền cát-xê cho một bộ phim, hay tay đấm như Floyd Mayweather bỏ túi ngót trăm triệu USD mỗi lần thượng đài?
Giữa Mayweather và Ibrahimovic ai tài năng hơn, ai khổ luyện hơn? Chưa biết được. Nhưng có một điều chắc chắn, mỗi trận đấu của Mayweather chỉ phục vụ vài nghìn khán giả và khoảng trăm triệu người xem qua truyền hình, trong khi Ibrahimovic phục vụ 76.000 khán giả ở Old Trafford và hàng tỷ khán giả xem qua tivi.
Dĩ nhiên, sự phát triển nóng của những đội như MU luôn dấy lên lo ngại. Từ 8 năm trước, khi MU gặp Chelsea ở chung kết Champions League thì hai đội đã nợ tổng cộng 3 tỷ USD. Bởi thế mà ông Michel Platini khi chưa bị đình chỉ chức chủ tịch UEFA đã “đẻ” ra cái gọi là Luật Công bằng tài chính (UEFA Financial Fair Play - gọi tắt là FFP) để ngăn chặn.
Tuy nhiên người ta chứng minh được rằng FFP đi ngược lại các quy luật của kinh tế thị trường và bởi thế nó “chết yểu”. Hiện chưa rõ khi nào FFP được thực thi hoàn toàn, trong khi tác giả Platini thì đã bị “rút thẻ đỏ”.
Giải Ngoại hạng hấp dẫn nhờ MU
Những người như Michel Platini ghét sự hào nhoáng của giải Ngoại hạng. Họ lo ngại về việc quá nửa số CLB Premier League đã sang tay ông chủ ngoại - những người có thể bỏ cuộc bất kỳ lúc nào. Họ rùng mình khi thấy các CLB Anh quẳng số tiền không thể tin nổi để mua những cầu thủ không tương xứng...
Nhưng có một điều mà Platini không hiểu được, đó là: khán giả thích điều đó, đặc biệt là khán giả ngoại quốc. Họ thích sự hào nhoáng của Premiership. Họ thích những ông chủ hào phóng. Họ thích nụ cười của Abramovich, thích sự bí hiểm của các ông chủ Man United và Man City. Họ hứng thú với các ngôi sao hưởng lương ngất ngưởng...
Trong giai đoạn 2010-2013, Premier League đã kiếm được 1,44 tỷ bảng từ bán bản quyền truyền hình ra nước ngoài, cao gấp 4 lần La Liga, gấp 6 lần Serie A, gấp 14 lần Bundesliga. MU đâu có điên! 19 đội còn lại đâu có điên!
Về phía người Anh, họ phản ứng ra sao khi thấy các đội bóng lần lượt bị sang tay các ông chủ ngoại quốc? Họ không quá bận lòng bởi Rolls-Royce, một niềm tự hào quốc gia cũng bị bán đó thôi.
Suy cho cùng thì mục đích lớn nhất của bóng đá là để giải trí. Hãy cứ tận hưởng những bàn thắng của Ibra, những pha đi bóng ảo diệu của Pogba hay những cú tắc của Bailly... MU có bị “Man City hóa” cũng không phải chuyện hệ trọng nếu đó là một MU đẹp mắt và biết chiến thắng!
Luật Công bằng tài chính bị chính những nhà quản lý bóng đá phản đối. Chẳng hạn 3 năm trước, ông Sepp Blatter khi ấy là chủ tịch FIFA trong một bài phỏng vấn đã chỉ ra rằng FFP vô lý ngay từ cái tên của nó. “Không thể “play” (chơi) với “Financial” (tài chính) được, nó chỉ dành cho dân cờ bạc”, Blatter công kích.
Theo cựu chủ tịch FIFA, FFP sẽ đánh vào túi tiền của các cầu thủ, đối tượng gần như làm việc cần cù cả năm và thường chơi 2 trận/tuần trong khi thu nhập chỉ ngang một siêu sao ca nhạc mỗi năm diễn 4-5 show. xem thêm>>>>>>>>>

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét