Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Rooney mới hay Walcott mới - tiki-taka kiểu Hữu Thắng

Marcus Rashford: Rooney mới hay Walcott mới?

Với những người yêu mến bóng đá Anh nói chung và “Quỷ đỏ” thành Manchester nói riêng, họ rất hy vọng Marcus Rashford sẽ trưởng thành theo cách mà người đàn anh Wayne Rooney đã làm được. Chúng ta vẫn còn nhớ cách đây 12 năm, Rooney đã được triệu tập vào đội hình tuyển Anh tham gia EURO 2004 trên đất Bồ Đào Nha. Anh chính là điểm sáng hiếm hoi của “Tam sư” với 4 bàn thắng sau ba trận đấu.

Ngày 17/6/2004, Rooney trở thành cầu thủ trẻ nhất từng ghi bàn ở giải vô địch bóng đá châu Âu với cú đúp vào lưới đội tuyển Thụy Sỹ, khi anh mới 18 tuổi, 7 tháng và 24 ngày, phá kỷ lục trước đó của cầu thủ người Nam Tư Dragan Stojkovic lập tại EURO 1984. Tuy nhiên, kỷ lục này của Rooney đã bị tiền đạo của đội tuyển Thụy Sĩ Johan Vonlanthen phá vỡ chỉ bốn ngày sau đó.

Trong trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha, Rooney bị chấn thương và phải rời sân ở phút 27 của trận đấu. Đội tuyển Anh sau đó đã bị loại khi thua 6-5 ở loạt sút luân lưu. Kể từ đó trở đi, Rooney là cái tên không thể thiếu trong đội hình “Tam sư”. Lối chơi mạnh mẽ, giàu thể lực, nhãn quan chiến thuật xuất sắc đã giúp Rooney trở thành điểm tựa trên hàng công của đội tuyển Anh trong thời gian dài và đó chính là bài học để Marcus Rashford học tập, nhất là khi cả hai đều đang thi đấu cho Man Utd.


Hành trình của Rashford trong mùa giải vừa qua cũng khá tương đồng so với Rooney. Không những thế, anh xứng đáng với biệt danh là “ông vua” của những trận ra mắt. Ngày 25/2/2016, anh có trận ra mắt đầu tiên trong đội hình một của Manchester United, ghi 2 bàn thắng trước FC Midtjylland. Ngày 28/2/2016, anh tiếp tục được Louis Van Gaal trình làn tại Premier League trong một trận đại chiến. Ngay lập tức, anh tỏa sáng với một cú đúp vào lưới Arsenal.

Ngày 27/5/2016, anh được huấn luyện viên Roy Hodgson cho ra sân lần đầu tiên cho tuyển Anh, chỉ mất chưa đầy 3 phút, anh đã có bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển quốc gia. Và ngày 31/5/2016, anh chính thức được điền tên vào danh sách tuyển Anh dự EURO 2016. Ba tháng đã qua, Marcus Rashford từ một cái tên lạ hoắc đã trở thành niềm hy vọng mới trên hàng công của “Tam sư”.

Tất nhiên, vai trò của anh so với Rooney cách đây 12 năm không hoàn toàn giống nhau. Người đàn anh của Rashford đã trở thành nhân tố chủ chốt trên hàng công của tuyển Anh ngay lần đầu tiên anh góp mặt ở một giải đấu lớn. Còn EURO sắp tới, Rashford khó lòng cạnh tranh với những Harry Kane, Jamie Vardy, Daniel Sturridge – những người đã có phong độ xuất sắc trong một vài năm trở lại đây.

Tuy nhiên, Rashford có thể được tin dùng ở một vài thời điểm để tích lũy kinh nghiệm, đó là động lực to lớn để anh nỗ lực luyện tập và trưởng thành hơn trong tương lai. Về tài năng, có thể Rashford chưa thể sánh được với Rooney ở cùng độ tuổi nhưng bù lại tiền đạo trẻ của Man Utd lại tỏ ra chín chắn và điềm tĩnh hơn người đàn anh của mình rất nhiều.


Hãy xem cái cách Rashford ăn mừng mỗi khi ghi bàn cũng như phản ứng của anh mỗi lần bị hậu vệ đối phương truy cản, nó khác xa với tính khí nóng nảy và thiếu kiềm chế của Rooney. Đó là tài sản vô cùng quý giá mà Rashford đang sở hữu. Nếu nỗ lực học hỏi và tích lũy kinh nghiệm, tương lai của Rashford là vô cùng hứa hẹn.

Tuy nhiên, bóng đá Anh cũng không thiếu những tài năng trẻ được giới thiệu từ rất sớm nhưng không chứng tỏ được nhiều, gần đây nhất là Theo Walcott. Tiền đạo cánh thuộc biên chế của Arsenal đã gây tiếng vang lớn khi được triệu tập vào đội hình “Tam sư” tham dự World cup 2006 khi mới hơn 17 tuổi. Mặc dù không được ra sân thi đấu nhưng đó là bước khởi đầu như mơ để Walcott tiếp tục phát triển sự nghiệp. Thế rồi, vì những chấn thương liên miên và sự tự mãn quá sớm đã khiến Walcott không trưởng thành như kỳ vọng.

Ở Arsenal lẫn đội tuyển quốc gia, chân sút trưởng thành từ Southampton đều đánh mất vị trí và chỉ là những phương án dự phòng khi cần thiết. Ở tuổi 27, độ tuổi đẹp nhất trong sự nghiệp, Walcott không được Roy Hodgson trọng dụng và phải trở thành khán giả bất đắc dĩ tại EURO sắp tới.

Soi vào những tấm gương của Rooney và Walcott, bản thân Marcus Rashford chắc chắn sẽ rút ra nhiều điều để định hướng sự nghiệp cho bản thân. Người hâm mộ đang kỳ vọng tài năng của anh sẽ nở rộ như Rooney thay vì lụi tàn như Theo Walcott. xem thêm>>>

------------------------------

ĐTVN: Từ công nhân đá bóng tới tiki-taka kiểu Hữu Thắng

“Congratulations, pls” (Xin chúc mừng). Khi đứng lên kết thúc buổi họp báo, HLV Ayman Alhakim nhắc lại. Trong âm điệu và sắc mặt của thuyền trưởng của ĐT Syria rõ ràng có sự tôn trọng, sau trận đấu mà chính ông thừa nhận là ĐTVN “chơi rất tốt”.

Khi được hỏi nhận xét về cặp tiền vệ trung tâm Xuân Trường – Tuấn Anh, những người mà ông Alhakim công nhận là “chơi rất tốt, biết cách tận dụng khoảng trống để gây áp lực, khai thác hàng tiền vệ của chúng tôi”, HLV của Syria cẩn thận xin phép được nói thêm về những khó khăn, vấn đề của đội bóng.

Thiếu vắng các trụ cột, nhiều cầu thủ mới lần đầu tập trung, nhiều người vừa kết thúc giải VĐQG, sự chuẩn bị không tốt và cả lý do chiến tranh ảnh hưởng… là những lý do được đưa ra để lý giải cho thất bại cũng như việc chơi không tốt của Syria.

“Syria chỉ thể hiện được khoảng 30% khả năng”, HLV Alhakim đánh giá vậy nhưng vẫn phải thừa nhận ĐTVN chơi tốt. Cái tốt đó, nói như HLV Hữu Thắng thì “chỉ có thể nói một câu ngắn gọn, đơn giản nhất là tôi hài lòng…”.

“Syria có thể gặp vấn đề, chưa thể hiện được năng lực nhưng với tôi, quan trọng nhất là ĐTVN thể hiện được lối chơi, thể hiện được khả năng của mình. Từ lối chơi đến tinh thần, các cầu thủ làm tốt yêu cầu, thực hiện được đấu pháp đề ra trước một đối thủ mạnh như Syria. Đó là điều tôi muốn nói ở trận đấu này, khi chúng tôi triển khai lối chơi, cầm được bóng và có thế trận chắc chắn…”.

Lối chơi của ĐTVN và việc thể hiện năng lực của cầu thủ, đó là điều HLV Hữu Thắng nhấn mạnh cũng như muốn nói. Ông bảo rằng những gì thể hiện mới chỉ là khởi đầu và hy vọng sẽ còn làm được nhiều điều hơn nữa ở chặng đường tiếp theo, không cần giấu sự tự hào.

Từ những so sánh


Tất nhiên chỉ là trận đấu giao hữu và do những lý do chủ quan lẫn khách quan, Syria gặp nhiều vấn đề, mới “chỉ thể hiện được khoảng 30%” nên đánh giá điều gì là quá vội vàng.

Tuy nhiên, Syria là ai, ở đâu so với ĐTVN thì đừng quên. Họ là một trong số ít những đội giành quyền lọt vào vòng loại cuối cùng của World Cup 2018 ở khu vực châu Á. Và họ đá giao hữu với ĐTVN để chuẩn bị cho chiếc dịch giành vé đến World Cup chứ không phải “đá cho vui”.

Thế nên cũng không việc gì phải “tự kỷ ám thị”, hay cố gắng hạ thấp giá trị của một trận đấu mà ĐTVN chơi tốt, gây ấn tượng và khiến khán giả đến sân cảm thấy thích thú, có cảm hứng và các khán đài liên tục xuất hiện những tràng pháo tay.

Bóng đá là sân khấu 4 mặt và khán giả là những vị giám khảo công tâm nhất. Những gì ĐTVN thể hiện trên sân, xứng đáng được ghi nhận bởi nét tươi mới.

So sánh thì luôn khập khiễng, nhưng tại sao không so sánh trận đấu này với trận đấu với Thái Lan mà ĐTVN dưới thời HLV Miura chỉ 1 năm trước thua trắng 0-3 ngay tại Mỹ Đình, cũng như trận thua 0-1 xấu xí trước đó ở Bangkok, để ít nhất tìm thấy những khác biệt, khi việc mời HLV Hữu Thắng thay thế ông thầy người Nhật Toshiya Miura cũng chỉ tìm kiếm sự khác biệt cho ĐTVN?

Sự khác biệt, nó nằm ở đội hình của ĐTVN. Nếu như 1 năm trước, chúng ta có một đội tuyển “toàn công nhân đá bóng” với những cầu thủ chơi với phong cách của những lực sỹ, được chọn vì cao to, chạy nhiều và giàu tính chiến đấu thì ĐTVN của Hữu Thắng bây giờ được xây dựng dựa trên những nhân tố thuộc diện khéo léo, có và chơi kỹ thuật.

Đó là Thành Lương, Văn Quyết, Văn Toàn, Tuấn Anh, Xuân Trường với Công Phượng… chứ không phải những Khánh Lâm, Minh Châu, Hải Anh, Thanh Hiền, Minh Tùng…

Khác biệt nằm ở những tình huống mãn nhãn trên sân Mỹ Đình tối ngày 31/5 như pha phối hợp một chạm ở phút 39, xuất phát đúng từ vạch vôi biên ngang khi bị đối thủ đang cao pressing gây sức ép, với sự tham gia của nửa đội hình và 10 lần chạm để rồi bóng được đưa đến cầu môn Syria mà Thành Lương nếu chỉ nhanh hơn nửa nhịp thì có thể qua cả thủ môn để ghi bàn. xem thêm>>>

-------------------------------------------------

Copa America 2016: Tam anh tranh ngôi báu

Sở dĩ Copa America được tổ chức 2 năm liên tiếp là bởi 2016 tròn 100 năm ngày giải đấu được thành lập. Ra đời ngày 2/7/1916, đây là giải đấu quốc tế có thâm niên lâu nhất lịch sử bóng đá thế giới. Chính bởi vậy, BTC quyết định xuất khẩu Copa America phiên bản đặc biệt này (Centenario) sang Mỹ.

Là giải đấu đặc biệt nên quy mô cũng sẽ lớn hơn. Bên cạnh 10 đại diện của Nam Mỹ có thêm 6 đội khách mời đến từ Concacaf, trong đó Mỹ sắm vai chủ nhà. Thể thức thi đấu diễn ra theo cách thông thường, 4 bảng thi đấu vòng tròn một lượt. Sau đó là tứ kết (bỏ hiệp phụ), bán kết, tranh hạng ba rồi chung kết.

Mặc dù mở rộng về quy mô song tựu chung lại những ứng viên hàng đầu không thay đổi. Argentina được đánh giá cao nhất, kế tiếp là Brazil và cuối cùng là nhà ĐKVĐ Chile.

Argentina đặt rất nhiều quyết tâm ở giải đấu này. Năm ngoái họ đã vào chung kết và thua chủ nhà Chile trên chấm luân lưu. Tham vọng của Argentina được thể hiện ở lực lượng hùng hậu. Messi mặc dù phải hầu tòa ngay trước thềm nhưng vẫn cố gắng thi đấu. Ngoài ra còn có Aguero, Higuain, Di Maria hay Mascherano.

Kể từ năm 1993 đến nay Argentina không thể giành được Copa America. Họ liên tục trở thành vai phụ trước Brazil, Chile, Colombia và Uruguay. Vì thế cho nên, với nguồn động lực to lớn này, không ngạc nhiên khi mà thầy trò Gerardo Martino là ứng viên số 1 cho danh hiệu vô địch.

Đứng thứ 2 là Brazil. Trái ngược với đại kình địch, có vẻ như đội bóng Samba không thực sự giành được nhiều kỳ vọng trên đất Mỹ. Động thái đầu tiên đó là họ ưu tiên Neymar cho sân chơi Olympic. Đây là đấu trường duy nhất mà bóng đá Brazil chưa giành ngôi vô địch.

Bên cạnh đó, HLV Dunga cũng đang chịu rất nhiều áp lực về thành tích. Ông không được đánh giá cao về chuyên môn, thậm chí còn bị chính các chuyên gia trong nước nghi ngờ. Danh sách mà Dunga mang đến Copa America lần này cũng vấp phải nhiều chỉ trích. Ông phải dựa vào tên tuổi của Kaka và tệ nhất là Renato Augusto, người đang chơi bóng tại Trung Quốc.

Thuận lợi duy nhất dành cho Brazil thời điểm này có lẽ là lịch thi đấu. Họ nằm cùng bảng với những đối thủ không thể dễ chịu hơn. Thầy trò Dunga lần lượt gặp Ecuador, Haiti và Peru.

Ứng viên cuối cùng có khả năng cạnh tranh vô địch là Chile. Năm ngoái, thầy trò Juan Antonio Pizzi đã đi vào lịch sử với danh hiệu Copa America đầu tiên. Họ đánh bại Argentina sau loạt luân lưu đầy kịch tính rồi đăng quang trên sân nhà.

Đến Mỹ lần này, Chile vẫn giữ nguyên nòng cốt về nhân sự. Alexis Sanchez cũng như Arturo Vidal sắm vai chính trên con đường bảo vệ ngai vàng. Bên cạnh đó còn là thủ môn Bravo đang chơi cho Barcelona và nhiều danh thủ khác chinh chiến khắp châu Âu. Mặc dù tính chất bất ngờ của Chile không còn nhưng họ được đánh giá cao bởi tinh thần đoàn kết và phần nào đó là yếu tố thể lực do bị bào mòn ít hơn ở mùa giải vừa qua. xem thêm>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét