Nỗi đau Milan có thể là dấu chấm hết của Atletico
Cố chủ tịch Vicente Calderon có lẽ không ngờ rằng biệt danh mà ông đặt cho đội bóng của mình, “El Pupas” – “những kẻ hãm tài”, vẫn còn giá trị đến bây giờ. Atletico Madrid lần thứ 3 vào chung kết Champions League, và lần thứ 3 họ bị cướp đi giây phút đăng quang ở khoảnh khắc cuối cùng.
Thất bại này đối với Atletico thực sự rất đau. Diego Simeone kể từ năm 2011 đã biến đội bóng của mình thành tập thể đáng sợ nhất châu Âu về mặt phòng ngự, với hiệu quả xứng tầm với những Chelsea 2004/05 của Jose Mourinho hay AC Milan 1993/94 của Fabio Capello.
5 năm qua ông vun đắp đội bóng, truyền cho các cầu thủ lối chơi kỷ luật và gần như tiền đạo nào vào tay ông là đều tỏa sáng, từ Falcao, Diego Costa cho đến Antoine Griezmann lẫn một Fernando Torres đã ngoài 30 tuổi. Tưởng chừng mùa hè 2014 “chảy máu chất xám” của Atletico sẽ đánh dấu sự đi xuống, nhưng thay vào đó Simeone tìm ra một thế hệ cầu thủ mới và trở lại chung kết Champions League lần nữa.
Nhưng cái gì cũng có giới hạn và Simeone, sau khi chứng kiến trận thua thứ 2 liên tiếp trước Real trong trận chung kết châu Âu, sau trận đã nói ông sẽ phải nghĩ về tương lai của mình. Chỉ câu nói đó thôi cũng đủ khiến fan Atletico sẽ phải lo lắng, bởi ông là “kiến trúc sư” của mọi thành công mà Atletico đã thu về trong nửa thập kỷ qua, liệu CLB sẽ ra sao nếu ông ra đi?
Simeone đã chẳng giấu giếm rằng một ngày nào đó ông sẽ trở lại đội bóng cũ Inter Milan để được làm HLV tại đó. Có lẽ Inter sau ngày hôm nay sẽ gọi điện cho Simeone và mời ông đừng lên máy bay về Madrid vội, họ sẵn sàng sa thải Roberto Mancini để có ông trên ghế chỉ đạo. Giờ “El Cholo” đã là một HLV rất được săn lùng ở châu Âu, sẽ có khối đội bóng lớn nhỏ trải thảm đỏ đón ông.
Không chỉ Diego Simeone, các cầu thủ Atletico Madrid khác nhiều người cũng đã đạt đến (hoặc đã qua) thời đỉnh cao của mình. Đội trưởng Gabi với Fernando Torres đã 32 tuổi, Filipe Luis và Juanfran đều đã 30 tuổi, trong khi Augusto Fernandez – người được Atletico mua về đầu năm nay để bổ sung tuyến giữa – cũng đã sang tuổi 30 cách đây hơn 1 tháng.
Một số cầu thủ khác trẻ tuổi hơn cũng chưa chắc sẽ ở lại Vicente Calderon. Chân sút chủ lực Antoine Griezmann đang ở tuổi 25 còn tiền vệ kiến thiết Koke năm nay 24 tuổi, ở độ tuổi của họ đây là lúc tìm kiếm những bản hợp đồng trả lương hậu hĩnh nhất để đảm bảo tài chính bản thân. Nếu một mai các CLB lớn đến chèo kéo, Griezmann và Koke cũng khó lòng ở lại.
Simeone đã từng ở vào giai đoạn tái thiết ở Atletico không chỉ một mà những hai lần, lần đầu là khi ông mới đến và lần thứ hai khi vừa vô địch La Liga. Ông đã đại thành công ở lần đầu và sống sót qua được lần hai. Ông vẫn có thể có lần thứ 3, bởi những Oblak, Saul, Lucas Hernandez, Jose Gimenez, Carrasco, Thomas Partey và Angel Correa đều vẫn chưa bước qua tuổi 23, ông vẫn có thể trông cậy vào thế hệ cầu thủ này.
Chỉ có điều sau hai đêm Lisbon và Milan, Diego Simeone đã chạm đến điểm giới hạn tâm lý của chính mình. xem thêm>>>
------------------------------------------
"Kẻ đóng thế" Zidane: Thép đã tôi thế đấy
Ngày 5/1/2016, Real tuyên bố sa thải HLV Benitez vì thành tích yếu kém của đội bóng, cũng như lối chơi thiếu sáng tạo của “Kền kền trắng”. Người được chủ tịch Perez tin tưởng chèo lái con thuyền “Los Blancos” trước sóng dữ là Zidane, một huyền thoại của đội bóng với tư cách cầu thủ, nhưng lại là “con số 0” với tư cách HLV.
Zizou mới chỉ có kinh nghiệm làm trợ lý cho HLV Ancelotti trước đây và phụ trách đội trẻ của Real. Vì thế, việc Zidane bị nghi ngờ là điều không thể tránh khỏi và cũng hoàn toàn logic. Cách hành xử của Perez cũng phần nào chứng minh điều đó, bởi Zidane chỉ nhận được một bản hợp đồng ngắn hạn đến cuối mùa, đúng với vai trò của một kẻ đóng thế, chữa cháy – không hơn không kém.
Huyền thoại người Pháp chỉ có lợi thế là nhận được sự ủng hộ của các cầu thủ cũng như madridista. Nhưng ở thời điểm đó, có lẽ nhiều người đã cười khẩy khi Zidane trong buổi họp báo ra mắt tuyên bố đến cuối mùa sẽ mang ít nhất một danh hiệu về sân Bernabeu.
Một HLV chưa có kinh nghiệm dẫn dắt một đội bóng lớn với quá nhiều cái tôi và chịu nhiều áp lực, rõ ràng thuyền trưởng Zidane phải đối mặt với quá nhiều cơn sóng dữ.
Tài không đợi tuổi
Zidane chẳng mất nhiều thời gian để khẳng định tài năng. Ngay trong trận ra mắt, ông đã có chiến thắng 5 sao (5-0) trên sân nhà Bernabeu trước Deportivo và sau đó là hàng loạt những chiến thắng ấn tượng ở Liga va cả Champions League. Zizou nhận được vô số lời khen ngợi từ báo chí, người hâm mộ bởi đó mới là Real tất cả mong muốn: Phóng khoáng, đẹp mắt và hiệu quả.
Zidane cũng dần nhận được sự nể phục của các học trò, dù không phải tất cả (những cầu thủ phải ngồi ghế dự bị). Zizou cũng thể hiện được cái uy của một ông thầy khi sắp xếp đội hình theo ý mình khi để những ngôi sao như James Rodriguez, Isco ngồi ghế dự bị. Dù vậy, Zidane cũng rất khôn khéo khẳng định họ vẫn là một phần quan trọng của đội bóng.
Ngay cả trận thua 0-1 trước Atletico ở lượt về Liga trên sân nhà (27/2/) cũng không thể phủ nhận được tài năng của Zidane. Thực tế là sau trận thua đó, Real đã thắng 12 trận còn lại tại Liga để kết thúc mùa giải với vị trí Á quân, trong đó có chiến thắng 2-1 ngay tại Nou Camp trước kình địch Barca nhờ tài bầy binh bố trận hợp lý của Zizou.
Chứng kiến “Kền kền trắng” thăng hoa tại Liga, có lẽ nhiều madridista không khỏi nuối tiếc, nếu chủ tịch Perez quyết đoán trảm Benitez sớm hơn, có thể mọi chuyện đã khác.
Nhưng các CĐV áo trắng cũng không phải quá tiếc nuối, bởi dù thất bại tại Liga, nhưng Real lại giành được một danh hiệu được đánh giá là cao quý hơn, chức vô địch Champions League lần thứ 11 trong lịch sử. Trong đó, có dấu ấn đậm nét của vị thuyền trưởng trẻ tuổi Zidane.
Có thể, Real đã gặp đôi chút may mắn trong hành trình lên đỉnh châu Âu khi chỉ phải gặp Roma, Wolfsburg, Man City trước khi đụng “khắc tinh” Atletico ở chung kết, nhưng không ai có thể phủ nhận Zidane đã trưởng thành qua từng trận.
Dễ dàng vượt qua Roma ở vòng 1/8, nhưng Real rơi xuống mặt đất với trận thua 0-2 ở tứ kết lượt đi trên sân của Wolfsburg. Zidane đã nhận hết trách nhiệm về mình với trận thua trước “Sói xanh” và khẳng định Real sẽ ngược dòng thành công. Zizou đã không nói chơi, bởi ở lượt về sự tỏa sáng của Ronaldo với một cú hattrick đã giúp “Los Blancos” có vé vào bán kết.
Mọi chuyện ở vòng bán kết cũng không hề suôn sẻ. Vắng Ronaldo ở lượt đi, Real chỉ có kết quả hòa 0-0 trước sự tiến bộ đáng kể của Man City ở Champions League. Nhưng rồi ở lượt về, sự điềm tĩnh, biết mình biết người của Zidane và các học trò đã giúp Real vượt qua được đối thủ với tỉ số tổi thiểu.
Còn ở trận chung kết Champions League, Zidane một lần nữa chứng minh ông ngày một trưởng thành. Zizou hiểu rằng nếu Real ồ ạt chơi tấn công sẽ rất dễ mắc bẫy phòng ngự phản công. Vì thế, ông đã chỉ đạo các học trò chơi rình rập chờ thời cơ.
Lối chơi đó đã phát huy hiệu quả với bàn thắng mở tỉ số của Ramos ở phút 15. Nếu lần lượt Benzema, Ronaldo, Bale không bỏ lỡ những cơ hội ngon ăn sau đó, có lẽ Real đã không phải vất vả vượt qua Atletico sau loạt đá luân lưu 11m đầy may rủi như vậy.
Real và Zidane đã có một chút may mắn để vượt qua Atletico. Nhưng may mắn đó chắc chắn sẽ không đến với những người thiếu bản lĩnh và tài năng.
Giờ thì Zidane đang thưởng thức hương vị của men chiến thắng, đồng thời chờ cú điện thoại của chủ tịch Perez về một bản hợp đồng dài hạn.
Có ai lại không kí tiếp hợp đồng với một HLV vừa đưa đội nhà vô địch Champions League chỉ sau 5 tháng cầm quyền dù mới 43 tuổi? xem thêm>>>
-------------------------------------------
Khủng bố và EURO 2016: Bóng đá không có nỗi sợ hãi
Có rất nhiều người Pháp, và cả người Đức, Hà Lan có thể vẫn chưa hết bàng hoàng hoặc sẽ mãi không quên được ký ức của những trận đấu bị át vía bởi tiếng bom đã từng xảy ra cách đây vài tháng. Sẽ có khoảng 7-8 triệu người đổ về Pháp trong đúng 1 tháng diễn ra EURO, và đó thực sự là một miếng mồi ngon cho những kẻ khủng bố, nhất khi chúng đã từng một lần nhắm vào môn thể thao vua tại đất nước này.
Bộ trưởng Thể thao Pháp Patrick Kanner cho biết Pháp chi sẽ chi tới 24 triệu euro cho công tác an ninh chống khủng bố tại các khu dành cho cổ động viên của mỗi sân vận động. Điều này đồng nghĩa với 10 sân vận động tổ chức EURO, con số này đã ngót nghét 250 triệu euro.
Tờ Gazzaleta dello sprot của Ý đã ghi nhận về vấn đề an ninh của chủ nhà Pháp một cách cặn kẽ và đầy đủ. Theo đó, sẽ khó có nguy cơ của hình thức khủng bố bằng máy bay ném bom hoặc việc tự sát bằng súng máy, mà cách thức được chú ý nhất là hành động đặt bom trong những điểm gặp gỡ đông fan hâm mộ.
Ngay từ thời điểm này, các hàng rào bằng kim loại đã được dựng lên bao bọc các không gian có đông fan hâm mộ và chỉ có 4 lối thoát trong các vỏ bọc này. Để vào được sân theo dõi trận đấu, người hâm mộ cũng phải trải qua ít nhất 3 lần kiểm tra an ninh trước khi có thể yên vị trên khán đài. Những người kinh doanh tại các khu vực này thì hoàn toàn không thích những hàng rào hầm hố đó, bởi nó ngăn cản sự tiếp cận của khách hàng. Nhưng người Pháp đều thống nhất điều đó là cần thiết để cho một EURO thực sự an toàn.
Ngoài sân vận động, là khu vực được lực lượng an ninh đặc biệt bảo vệ bởi những gì diễn ra ngoài Stade de France tối ngày 13 tháng 11 năm ngoái chính là ngòi nổ để nếu nước Pháp mất cảnh giác, thì thảm kịch thực sự đã không ở Bataclan mà ở chính trong sân vận động này. Tăng ngân sách, cũng chính là tăng khả năng đối phó trên diện rộng với khủng bố. Vừa rồi thì ông Kalvar còn nhấn mạnh Pháp không chỉ đe dọa bởi IS mà còn bởi cả Al Qaeda đặc biệt trong hoàn cảnh chuyến bay Paris-Cairo của hãng hàng không Ai Cập biến mất khỏi radar mà giả thuyết lớn nhất là do khủng bố.
Ngày 13 tháng 11 năm ngoái, đã có 130 người thiệt mạng xung quanh Stade de France, nhà hát Bataclan, các quán bar và nhà hàng tại Paris. Nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn và “nguy cơ thì luôn hiện hữu” – Patrick Kalvar, người đứng đầu Tổng cục An ninh nội bộ của Pháp đã thẳng thắn thừa nhận như vậy. Pháp đã và đang làm tất cả để đối phó với những nguy cơ của khủng bố bằng bom ở những nơi tập trung đông người bởi người Pháp sau ngày 13 đen tối, đã luôn sát cánh bên nhau và hiểu rằng: Khủng bố sẽ chỉ làm cho con người gần nhau và yêu chuộng hòa bình hơn.
Chỉ còn chưa đầy 2 tuần, và nỗi lo khủng bố trong các chuyến bay đến và đi Paris lại hiện hữu và chắc chắn sẽ tác động rất lớn tới quyết định đến Pháp mùa hè này của người hâm mộ. EURO là sự kiện đặc biệt của bóng đá thế giới, là một tháng người hâm mộ được đắm chìm trong thế giới rất riêng và những cảm xúc rất riêng của sự kiện 4 năm mới có một lần.
Khủng bố, dù đem lại chết chóc, đem lại sợ hãi nhưng sẽ không thể ngăn cản được lòng quyết tâm và tình yêu bóng đá của con người. Như tuyển thủ Ý Florenzi đã nói trước trận giao hữu với Tây Ban Nha tháng 11 năm ngoái, liền kề vụ khủng bố đã làm trái tim Paris tan vỡ: “Bóng đá chỉ mang lại nụ cười, không có nỗi sợ hãi.” xem thêm>>>
Cố chủ tịch Vicente Calderon có lẽ không ngờ rằng biệt danh mà ông đặt cho đội bóng của mình, “El Pupas” – “những kẻ hãm tài”, vẫn còn giá trị đến bây giờ. Atletico Madrid lần thứ 3 vào chung kết Champions League, và lần thứ 3 họ bị cướp đi giây phút đăng quang ở khoảnh khắc cuối cùng.
Thất bại này đối với Atletico thực sự rất đau. Diego Simeone kể từ năm 2011 đã biến đội bóng của mình thành tập thể đáng sợ nhất châu Âu về mặt phòng ngự, với hiệu quả xứng tầm với những Chelsea 2004/05 của Jose Mourinho hay AC Milan 1993/94 của Fabio Capello.
5 năm qua ông vun đắp đội bóng, truyền cho các cầu thủ lối chơi kỷ luật và gần như tiền đạo nào vào tay ông là đều tỏa sáng, từ Falcao, Diego Costa cho đến Antoine Griezmann lẫn một Fernando Torres đã ngoài 30 tuổi. Tưởng chừng mùa hè 2014 “chảy máu chất xám” của Atletico sẽ đánh dấu sự đi xuống, nhưng thay vào đó Simeone tìm ra một thế hệ cầu thủ mới và trở lại chung kết Champions League lần nữa.
Nhưng cái gì cũng có giới hạn và Simeone, sau khi chứng kiến trận thua thứ 2 liên tiếp trước Real trong trận chung kết châu Âu, sau trận đã nói ông sẽ phải nghĩ về tương lai của mình. Chỉ câu nói đó thôi cũng đủ khiến fan Atletico sẽ phải lo lắng, bởi ông là “kiến trúc sư” của mọi thành công mà Atletico đã thu về trong nửa thập kỷ qua, liệu CLB sẽ ra sao nếu ông ra đi?
Simeone đã chẳng giấu giếm rằng một ngày nào đó ông sẽ trở lại đội bóng cũ Inter Milan để được làm HLV tại đó. Có lẽ Inter sau ngày hôm nay sẽ gọi điện cho Simeone và mời ông đừng lên máy bay về Madrid vội, họ sẵn sàng sa thải Roberto Mancini để có ông trên ghế chỉ đạo. Giờ “El Cholo” đã là một HLV rất được săn lùng ở châu Âu, sẽ có khối đội bóng lớn nhỏ trải thảm đỏ đón ông.
Không chỉ Diego Simeone, các cầu thủ Atletico Madrid khác nhiều người cũng đã đạt đến (hoặc đã qua) thời đỉnh cao của mình. Đội trưởng Gabi với Fernando Torres đã 32 tuổi, Filipe Luis và Juanfran đều đã 30 tuổi, trong khi Augusto Fernandez – người được Atletico mua về đầu năm nay để bổ sung tuyến giữa – cũng đã sang tuổi 30 cách đây hơn 1 tháng.
Một số cầu thủ khác trẻ tuổi hơn cũng chưa chắc sẽ ở lại Vicente Calderon. Chân sút chủ lực Antoine Griezmann đang ở tuổi 25 còn tiền vệ kiến thiết Koke năm nay 24 tuổi, ở độ tuổi của họ đây là lúc tìm kiếm những bản hợp đồng trả lương hậu hĩnh nhất để đảm bảo tài chính bản thân. Nếu một mai các CLB lớn đến chèo kéo, Griezmann và Koke cũng khó lòng ở lại.
Simeone đã từng ở vào giai đoạn tái thiết ở Atletico không chỉ một mà những hai lần, lần đầu là khi ông mới đến và lần thứ hai khi vừa vô địch La Liga. Ông đã đại thành công ở lần đầu và sống sót qua được lần hai. Ông vẫn có thể có lần thứ 3, bởi những Oblak, Saul, Lucas Hernandez, Jose Gimenez, Carrasco, Thomas Partey và Angel Correa đều vẫn chưa bước qua tuổi 23, ông vẫn có thể trông cậy vào thế hệ cầu thủ này.
Chỉ có điều sau hai đêm Lisbon và Milan, Diego Simeone đã chạm đến điểm giới hạn tâm lý của chính mình. xem thêm>>>
------------------------------------------
"Kẻ đóng thế" Zidane: Thép đã tôi thế đấy
Ngày 5/1/2016, Real tuyên bố sa thải HLV Benitez vì thành tích yếu kém của đội bóng, cũng như lối chơi thiếu sáng tạo của “Kền kền trắng”. Người được chủ tịch Perez tin tưởng chèo lái con thuyền “Los Blancos” trước sóng dữ là Zidane, một huyền thoại của đội bóng với tư cách cầu thủ, nhưng lại là “con số 0” với tư cách HLV.
Zizou mới chỉ có kinh nghiệm làm trợ lý cho HLV Ancelotti trước đây và phụ trách đội trẻ của Real. Vì thế, việc Zidane bị nghi ngờ là điều không thể tránh khỏi và cũng hoàn toàn logic. Cách hành xử của Perez cũng phần nào chứng minh điều đó, bởi Zidane chỉ nhận được một bản hợp đồng ngắn hạn đến cuối mùa, đúng với vai trò của một kẻ đóng thế, chữa cháy – không hơn không kém.
Huyền thoại người Pháp chỉ có lợi thế là nhận được sự ủng hộ của các cầu thủ cũng như madridista. Nhưng ở thời điểm đó, có lẽ nhiều người đã cười khẩy khi Zidane trong buổi họp báo ra mắt tuyên bố đến cuối mùa sẽ mang ít nhất một danh hiệu về sân Bernabeu.
Một HLV chưa có kinh nghiệm dẫn dắt một đội bóng lớn với quá nhiều cái tôi và chịu nhiều áp lực, rõ ràng thuyền trưởng Zidane phải đối mặt với quá nhiều cơn sóng dữ.
Tài không đợi tuổi
Zidane chẳng mất nhiều thời gian để khẳng định tài năng. Ngay trong trận ra mắt, ông đã có chiến thắng 5 sao (5-0) trên sân nhà Bernabeu trước Deportivo và sau đó là hàng loạt những chiến thắng ấn tượng ở Liga va cả Champions League. Zizou nhận được vô số lời khen ngợi từ báo chí, người hâm mộ bởi đó mới là Real tất cả mong muốn: Phóng khoáng, đẹp mắt và hiệu quả.
Zidane cũng dần nhận được sự nể phục của các học trò, dù không phải tất cả (những cầu thủ phải ngồi ghế dự bị). Zizou cũng thể hiện được cái uy của một ông thầy khi sắp xếp đội hình theo ý mình khi để những ngôi sao như James Rodriguez, Isco ngồi ghế dự bị. Dù vậy, Zidane cũng rất khôn khéo khẳng định họ vẫn là một phần quan trọng của đội bóng.
Ngay cả trận thua 0-1 trước Atletico ở lượt về Liga trên sân nhà (27/2/) cũng không thể phủ nhận được tài năng của Zidane. Thực tế là sau trận thua đó, Real đã thắng 12 trận còn lại tại Liga để kết thúc mùa giải với vị trí Á quân, trong đó có chiến thắng 2-1 ngay tại Nou Camp trước kình địch Barca nhờ tài bầy binh bố trận hợp lý của Zizou.
Chứng kiến “Kền kền trắng” thăng hoa tại Liga, có lẽ nhiều madridista không khỏi nuối tiếc, nếu chủ tịch Perez quyết đoán trảm Benitez sớm hơn, có thể mọi chuyện đã khác.
Nhưng các CĐV áo trắng cũng không phải quá tiếc nuối, bởi dù thất bại tại Liga, nhưng Real lại giành được một danh hiệu được đánh giá là cao quý hơn, chức vô địch Champions League lần thứ 11 trong lịch sử. Trong đó, có dấu ấn đậm nét của vị thuyền trưởng trẻ tuổi Zidane.
Có thể, Real đã gặp đôi chút may mắn trong hành trình lên đỉnh châu Âu khi chỉ phải gặp Roma, Wolfsburg, Man City trước khi đụng “khắc tinh” Atletico ở chung kết, nhưng không ai có thể phủ nhận Zidane đã trưởng thành qua từng trận.
Dễ dàng vượt qua Roma ở vòng 1/8, nhưng Real rơi xuống mặt đất với trận thua 0-2 ở tứ kết lượt đi trên sân của Wolfsburg. Zidane đã nhận hết trách nhiệm về mình với trận thua trước “Sói xanh” và khẳng định Real sẽ ngược dòng thành công. Zizou đã không nói chơi, bởi ở lượt về sự tỏa sáng của Ronaldo với một cú hattrick đã giúp “Los Blancos” có vé vào bán kết.
Mọi chuyện ở vòng bán kết cũng không hề suôn sẻ. Vắng Ronaldo ở lượt đi, Real chỉ có kết quả hòa 0-0 trước sự tiến bộ đáng kể của Man City ở Champions League. Nhưng rồi ở lượt về, sự điềm tĩnh, biết mình biết người của Zidane và các học trò đã giúp Real vượt qua được đối thủ với tỉ số tổi thiểu.
Còn ở trận chung kết Champions League, Zidane một lần nữa chứng minh ông ngày một trưởng thành. Zizou hiểu rằng nếu Real ồ ạt chơi tấn công sẽ rất dễ mắc bẫy phòng ngự phản công. Vì thế, ông đã chỉ đạo các học trò chơi rình rập chờ thời cơ.
Lối chơi đó đã phát huy hiệu quả với bàn thắng mở tỉ số của Ramos ở phút 15. Nếu lần lượt Benzema, Ronaldo, Bale không bỏ lỡ những cơ hội ngon ăn sau đó, có lẽ Real đã không phải vất vả vượt qua Atletico sau loạt đá luân lưu 11m đầy may rủi như vậy.
Real và Zidane đã có một chút may mắn để vượt qua Atletico. Nhưng may mắn đó chắc chắn sẽ không đến với những người thiếu bản lĩnh và tài năng.
Giờ thì Zidane đang thưởng thức hương vị của men chiến thắng, đồng thời chờ cú điện thoại của chủ tịch Perez về một bản hợp đồng dài hạn.
Có ai lại không kí tiếp hợp đồng với một HLV vừa đưa đội nhà vô địch Champions League chỉ sau 5 tháng cầm quyền dù mới 43 tuổi? xem thêm>>>
-------------------------------------------
Khủng bố và EURO 2016: Bóng đá không có nỗi sợ hãi
Có rất nhiều người Pháp, và cả người Đức, Hà Lan có thể vẫn chưa hết bàng hoàng hoặc sẽ mãi không quên được ký ức của những trận đấu bị át vía bởi tiếng bom đã từng xảy ra cách đây vài tháng. Sẽ có khoảng 7-8 triệu người đổ về Pháp trong đúng 1 tháng diễn ra EURO, và đó thực sự là một miếng mồi ngon cho những kẻ khủng bố, nhất khi chúng đã từng một lần nhắm vào môn thể thao vua tại đất nước này.
Bộ trưởng Thể thao Pháp Patrick Kanner cho biết Pháp chi sẽ chi tới 24 triệu euro cho công tác an ninh chống khủng bố tại các khu dành cho cổ động viên của mỗi sân vận động. Điều này đồng nghĩa với 10 sân vận động tổ chức EURO, con số này đã ngót nghét 250 triệu euro.
Tờ Gazzaleta dello sprot của Ý đã ghi nhận về vấn đề an ninh của chủ nhà Pháp một cách cặn kẽ và đầy đủ. Theo đó, sẽ khó có nguy cơ của hình thức khủng bố bằng máy bay ném bom hoặc việc tự sát bằng súng máy, mà cách thức được chú ý nhất là hành động đặt bom trong những điểm gặp gỡ đông fan hâm mộ.
Ngay từ thời điểm này, các hàng rào bằng kim loại đã được dựng lên bao bọc các không gian có đông fan hâm mộ và chỉ có 4 lối thoát trong các vỏ bọc này. Để vào được sân theo dõi trận đấu, người hâm mộ cũng phải trải qua ít nhất 3 lần kiểm tra an ninh trước khi có thể yên vị trên khán đài. Những người kinh doanh tại các khu vực này thì hoàn toàn không thích những hàng rào hầm hố đó, bởi nó ngăn cản sự tiếp cận của khách hàng. Nhưng người Pháp đều thống nhất điều đó là cần thiết để cho một EURO thực sự an toàn.
Ngoài sân vận động, là khu vực được lực lượng an ninh đặc biệt bảo vệ bởi những gì diễn ra ngoài Stade de France tối ngày 13 tháng 11 năm ngoái chính là ngòi nổ để nếu nước Pháp mất cảnh giác, thì thảm kịch thực sự đã không ở Bataclan mà ở chính trong sân vận động này. Tăng ngân sách, cũng chính là tăng khả năng đối phó trên diện rộng với khủng bố. Vừa rồi thì ông Kalvar còn nhấn mạnh Pháp không chỉ đe dọa bởi IS mà còn bởi cả Al Qaeda đặc biệt trong hoàn cảnh chuyến bay Paris-Cairo của hãng hàng không Ai Cập biến mất khỏi radar mà giả thuyết lớn nhất là do khủng bố.
Ngày 13 tháng 11 năm ngoái, đã có 130 người thiệt mạng xung quanh Stade de France, nhà hát Bataclan, các quán bar và nhà hàng tại Paris. Nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn và “nguy cơ thì luôn hiện hữu” – Patrick Kalvar, người đứng đầu Tổng cục An ninh nội bộ của Pháp đã thẳng thắn thừa nhận như vậy. Pháp đã và đang làm tất cả để đối phó với những nguy cơ của khủng bố bằng bom ở những nơi tập trung đông người bởi người Pháp sau ngày 13 đen tối, đã luôn sát cánh bên nhau và hiểu rằng: Khủng bố sẽ chỉ làm cho con người gần nhau và yêu chuộng hòa bình hơn.
Chỉ còn chưa đầy 2 tuần, và nỗi lo khủng bố trong các chuyến bay đến và đi Paris lại hiện hữu và chắc chắn sẽ tác động rất lớn tới quyết định đến Pháp mùa hè này của người hâm mộ. EURO là sự kiện đặc biệt của bóng đá thế giới, là một tháng người hâm mộ được đắm chìm trong thế giới rất riêng và những cảm xúc rất riêng của sự kiện 4 năm mới có một lần.
Khủng bố, dù đem lại chết chóc, đem lại sợ hãi nhưng sẽ không thể ngăn cản được lòng quyết tâm và tình yêu bóng đá của con người. Như tuyển thủ Ý Florenzi đã nói trước trận giao hữu với Tây Ban Nha tháng 11 năm ngoái, liền kề vụ khủng bố đã làm trái tim Paris tan vỡ: “Bóng đá chỉ mang lại nụ cười, không có nỗi sợ hãi.” xem thêm>>>

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét