Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Cổ tích Leicester City - đến đại chiến Atletico

Nhà vô địch Ngoại hạng Anh: Cổ tích Leicester City!

Bóng đá không phải là môn thể thao số 1 ở Leicester

Dù chỉ nằm cách thủ đô London có 100 dặm về phía Bắc, khó có thể coi Leicester là thành phố lớn của một quốc gia hưng thịnh. Thành phố khoác lên mình diện mạo buồn tẻ của kiến trúc thô mộc thập niên 1960 và chỉ có khoảng 50% trên tổng số 300.000 cư dân là người Anh da trắng. Còn lại là dân nhập cư từ khắp nơi, người châu Á có, người Phi có, cả những cư dân vùng Caribe nữa...

Thành phố ấy đã đi vào sách truyện nhưng không phải với dáng vẻ xinh đẹp, tráng lệ. Ngược lại, nó được mô tả như một miền quê nghèo nàn - quê hương của cậu nhóc Adrian Mole trong serie truyện trào phúng của tác giả Sue Townsend.

Không có nhiều những địa danh hay nhân vật lịch sử gắn tên mình với Leicester và có chăng cũng chỉ là những sự kiện buồn. Chẳng hạn đây là nơi tạ thế của vua Richard III, người bị giết chết trong trận chiến Bosworth.


Năm 2012, các nhà khảo cổ tìm thấy di hài vua Richard III dưới một bãi đỗ xe và tới tháng 3 năm 2015, người ta tiến hành cải táng. Chẳng biết vị vua ấy linh thiêng thế nào nhưng đội bóng Leicester thì chơi như lên đồng từ thời điểm ấy. Từ tư thế một kẻ cầm chắc xuống hạng, Leicester bỗng thắng như chẻ tre để trụ hạng mùa trước, rồi băng băng trên con đường đến chức vô địch nước Anh lần đầu tiên trong lịch sử.

Bóng đá từ trước tới nay không phải là thứ được yêu thích nhất ở thành phố này. Số 1 phải là môn săn cáo, trò giải trí đã rất nổi tiếng ở đây từ nhiều thế kỷ (đó chính là cội nguồn của biểu tượng chú cáo trên logo và biệt danh “The Foxes” của Leicester City).

Phải hiếm hoi lắm mới thấy một người dân khoác chiếc áo đấu màu xanh, hay quàng một chiếc khăn của Leicester đi đến công sở. Dù Leicester chơi ở Premier League hay ở giải hạng Ba như 7 năm trước thì sự quan tâm của người dân cũng không khác là bao.

Thực tại ấy khác xa khung cảnh thường thấy ở Manchester, Liverpool, London hay Southampton..., những thành phố bóng đá. Mỗi dịp cuối tuần, thành phố Manchester luôn chia thành hai nửa, một nửa xanh, một nửa đỏ. Và nếu đội bóng Newcastle United dẫn đầu giải Ngoại hạng, cả thành phố Newcastle sẽ rợp màu áo trắng đen. Leicester thì không.

Câu chuyện thi vị nhất và cũng đầy kỳ quặc

Ở Leicester không có một nhóm sắc tộc lớn nào. Nơi đây có một cộng đồng dân cư hết sức đa dạng, những người nhập cư từ Ba Lan, Ukraina, Tây Ấn, Pakistan, người lai Á - Phi, người Afghanistan... Vì lẽ đó mà các CĐV đối địch trước đây thường chế nhạo fan Leicester bằng cách hô vang: “chúng mày là lũ Ấn Độ bé nhỏ”.

Sự đa tạp về sắc tộc ấy khiến Leicester không có một CLB thể thao nào thực sự nổi trội. Lượng fan của Leicester City còn không đông bằng fan của Leicester Tigers, một đội rugby. Thành phố Leicester còn có một đội bóng rổ và vài CLB cricket (dân nhập cư Ấn Độ hoặc Pakistan đam mê cricket hơn bóng đá).

Leicester City thậm chí không có một trận derby truyền thống nào. Họ có thể xem đội bóng láng giềng Nottingham Forest là đối thủ, nhưng kình địch thực sự của Forest là Derby County. Leicester City bị phớt lờ bởi chính những đối thủ của mình.

Nhìn xa hơn vấn đề bóng đá và thể thao, thành phố Leicester còn không nổi bật cả trên khía cạnh văn hóa so với nhiều địa phương khác ở Anh. Họ hoàn toàn lu mờ trước Birmingham và Nottingham, những thành phố lân cận giàu mạnh ở miền Trung nước Anh.

Dân miền Nam nước Anh xem Leicester thuộc miền Bắc. Dân miền Bắc lại nghĩ Leicester nằm ở phương Nam. Chẳng ai quan tâm đến họ. Bóng đá lại càng không, Leicester hoàn toàn lu mờ trước Birmingham và Nottingham, 2 thành phố đều có đại diện đoạt Cúp C1.

Vậy mà giờ đây, Leicester City đang tạo ra một câu chuyện thi vị nhất và cũng đầy kỳ quặc cho bóng đá thế giới. Một tập thể của những người bị đánh giá thấp (Riyad Mahrez, Jamie Vardy, N’Golo Kanté...), của một kẻ chuyên về nhì (Claudio Ranieri), của những người tưởng đã lãng quên (Robert Huth, Danny Simpson) hay những cái tên chẳng ai thèm biết đến (Christian Fuchs, Wes Morgan).

Tin nổi không, họ đã chính thức đăng quang ngôi vô địch lịch sử giải ngoại hạng Anh trước 2 vòng đấu và mùa giải sau Leicester sẽ đại diện cho nước Anh tham dự Champions League, tranh tài cùng những Real Madrid, Barcelona, Bayern Munich...? Những người vẫn trả 3 bảng cho mỗi lần đi cắt tóc như Mahrez, Kanté... sẽ so tài cùng Cristiano Ronaldo và Lionel Messi, những siêu sao triệu phú.

Một thành phố với cộng đồng cư dân xuất xứ từ 22 quốc gia. Một nơi mà bất kỳ ai cũng có thể kiếm được việc làm mà không gặp trở ngại nào về màu da hay tôn giáo. Ở nơi ấy đang viết lên một thiên truyện cổ tích thời hiện đại. Cổ tích mang tên Leicester City. xem thêm>>>

------------------------------------------

Bayern hướng đến đại chiến Atletico: “Hang Hùm” Allianz Arena và hơn thế nữa

Bayern bước vào trận lượt đi với sự tự tin cao ngút trời. Thật vậy, Pep Guardiola cho thấy sự lạ lẫm trong cách bố trí đội hình khi gạt bỏ công thần Thomas Mueller trên băng ghế dự bị, thay vào đó ông quyết định sử dụng trò cưng Thiago Alcantara. Ngoài ra, Javi Martinez, người thường xuyên phải vật lộn với chấn thương và chỉ vừa trở lại, lại bất ngờ được đá chính trong một trận cầu quan trọng thế này bên cạnh David Alaba.

Trong một phút nào đó, có lẽ Pep đã nghĩ đến việc cả 2 cái tên này đã từng chinh chiến tại La Liga nên ít nhiều sẽ hiểu rõ phong cách thi đấu tại đây. Tuy nhiên, chính những sai lầm mang tính con người đó đã khiến Hùm xám phải trả giá. Thiago trong một ngày thi đấu tồi tệ, không thể hoàn thành nhiệm vụ khi bị các tiền vệ mạnh mẽ bên phía Atletico ngăn cản. Trong khi đó, Martinez tỏ ra quá chậm chạp trong các pha phản công tốc độ của Atletico. Cú đấm trực diện của Saul Niguez đã phơi bày toàn bộ sự yếu kém trong cách tổ chức phòng ngự của Bayern.

Bước vào trận lượt về trên sân nhà, Pep lại bất ngờ tuyên bố gây sốc: “Hãy cứ giết tôi nếu Bayern bị Atletico loại.” Trong phút chốc, có cảm giác Pep đang nỗ lực trấn an các cầu thủ lẫn người hâm mộ sau trận thua đáng quên lượt đi. Tất nhiên, nếu thất bại, người muốn giết Pep nhất chính là các CĐV nhiệt thành của Bayern. Nhưng đó chỉ là khi họ không nhìn thấy được bất kì tín hiệu của sự lạc quan nào trong những sự thay đổi mà Pep mang lại. Nói cách khác, Pep cần biết “làm” thay vì chỉ “nói” cho sướng miệng.

Cuối tuần rồi, Hùm xám cất gần hết trụ cột trong trận hoà tẻ nhạt trước M’gladbach, khiến Bayern không thể lên ngôi sớm tại Bundesliga. Trước một Atletico toan tính và mạnh mẽ, có lẽ Pep cần sự trở lại của “gã mặt sẹo” Franck Ribery, người vừa trở lại sau chấn thương và dạn dày kinh nghiệm chiến đấu, và công thần Thomas Mueller bên cạnh Robert Lewandowski.

Ai cũng có thể thấy được, tiền đạo người Ba Lan lạc lõng thế nào trước cách các tiền vệ Atletico bày binh bố trận, phong toả mọi lối vào khung thành Oblak. Với kinh nghiệm chiến đấu của cả Ribery và Mueller, chắc chắn thế công Bayern sẽ có nhiều dấu hiệu khởi sắc hơn so với trận lượt đi.

Một điểm nhấn quan trọng nữa, đó là việc Hùm xám nên nghĩ đến “tinh thần Allianz Arena” trong trận gặp Juventus ở vòng 1/16 khi đối đầu Atletico đêm nay. Ở trận đấu đó, Bayern chịu vô vàn sức ép sau 2 bàn thua chóng vánh. Nhưng những phút sau đó, thầy trò Pep Guardiola vẫn chiến đấu với tinh thần quyết tâm cao, và được tưởng thưởng xứng đáng bằng 2 pha đánh đầu thành bàn của Lewandowski và Mueller.

Cái dớp để thua trước các đại diện TBN ở Champions League 2 mùa giải trước không biết có thể làm Pep tỉnh ngộ. Đêm nay, một lần nữa là điểm tựa Allianz Arena cùng sự trở lại của các trụ cột, liệu Hùm xám có làm nên bất ngờ trước một Atletico tràn trề sinh lực và sự tự tin lên đến cực độ. xem thêm>>>

-------------------------------

Sergio Busquets: Người "trợ lý" vĩ đại của Messi

Mọi đứa trẻ bây giờ khi lớn lên sẽ muốn chơi bóng như Lionel Messi, như Cristiano Ronaldo hay một cầu thủ giỏi ghi bàn nào đó. Điều đó cũng phải thôi, bởi máy quay truyền hình sẽ luôn dõi theo những con người làm nên những khoảnh khắc ma thuật như Messi hay Ronaldo.

Nhưng đằng sau những người làm nên ma thuật ấy luôn là một trợ lý mà ít ai để ít và ít ai tri ân. Khi những Zidane, Bergkamp hay Pirlo “xuất chiêu”, tài năng của họ chói lóa tới mức người xem không để ý rằng cách họ vài bước chân luôn là một “cây cột” làm nền tảng cho lối chơi của họ, là người mang đến cho họ quả bóng để tỏa sáng.

Đằng sau Zidane có Makelele, đằng sau Bergkamp có Vieira, và sau lưng Pirlo là Gattuso. Vậy đằng sau Lionel Messi là ai? Sergio Busquets.

Đóng góp của những cầu thủ như Busquets không dễ thống kê được bởi những cầu thủ như thế này không làm bắt mắt người xem về mặt kỹ thuật trên sân cũng như về con số trong các bảng thống kê. Nhưng với Busquets trong đội hình, Barca đã và đang trải qua thời hoàng kim mà mọi thành công của những người như Messi, Neymar, Suarez, Iniesta hay Xavi đều có công từ Busquets.

HLV Vicente Del Bosque đã từng nói: “Nếu anh xem một trận đấu, anh sẽ không thấy Busquets. Nhưng nếu anh xem Busquets, anh sẽ thấy toàn bộ trận đấu”. Del Bosque cho rằng Busquets là một cầu thủ mọi đội bóng cần: Anh luôn chú trọng đến từng tiểu tiết trên sân và sẵn sàng làm tất cả để giành/giữ quyền kiểm soát bóng cho Barca lẫn ĐT Tây Ban Nha.

Chắc hẳn đã có người từng thấy vài hình ảnh tai tiếng Busquets ăn vạ trọng tài. Trong văn hóa bóng đá TBN lẫn các nước Mỹ Latin, mọi thủ đoạn đều được tán thành miễn sao điều đó mang đến chiến thắng. Từng cú xoạc, từng tiểu xảo và cả những pha ăn vạ của Busquets đều có tính toán với chung một mục tiêu là đoạt bóng cho Barca.

Có một quan niệm không đúng về Sergio Busquets, đó là anh thuộc dạng cầu thủ “công nhân” dùng sức để làm việc thay vì kỹ thuật cá nhân. Không, ngược lại Busquets không chỉ có kỹ thuật cá nhân rất tốt mà anh còn có tầm quan sát ngang tầm với những đồng đội Xavi và Iniesta.

Chỉ có những người chú ý chuyển động của Busquets trên sân mới thấy, anh luôn luôn có thói quen quay đầu ra sau để quan sát đồng đội lẫn đối thủ xung quanh mình. Chỉ vài giây nhưng Busquets quay đầu tới 3 lần trong pha bóng dưới đây.

Không những thế, Busquets có tốc độ phản ứng rất tốt. Vị trí của Busquets đặt anh ở trung tâm mặt sân và do đó anh có thể bị áp sát từ nhiều hướng cùng lúc. Không vấn đề gì, vì Busquets có thể đưa bóng thoát ra khỏi vòng nguy hiểm chỉ bởi 1 đường chuyền, hay thậm chí biến sự áp sát của đối phương thành một bàn thắng cho Barca.

Ở những giải đấu đỉnh cao như La Liga hay Champions League thì tốc độ pha bóng rất nhanh, đòi hỏi các cầu thủ phải cử động chân thật nhanh khi xử lý và chạm một của họ phải tinh xảo. Hãy xem cách Busquets xử lý chân, anh thậm chí loại bỏ một Danny Welbeck áp sát từ phía sau dù đón bóng trong thế mặt hướng về khung thành nhà.

Theo thống kê của hãng OPTA, Busquets trung bình cứ 90 phút thi đấu cho Barcelona (tính từ năm 2009 đến nay) thì khống chế bóng hỏng chỉ 0.37 lần, bị cướp bóng chỉ 0.6 lần và chuyền chính xác 91.4%. Nền tảng của lối chơi cầm bóng ép sân của Barca luôn dựa vào khả năng duy trì kiểm soát bóng của những người như Busquets.

Pep Guardiola thích những phẩm chất của Busquets tới mức ông sẵn sàng bán Yaya Toure và trao Busquets vị trí đá chính, vị trí mà anh đã giữ cho đến bây giờ. Pep từng nói: “Cậu ấy chơi bóng luôn nghĩ đến người khác, hiểu nhu cầu của tập thể, nhận thức vấn đề cực nhanh và cung cấp giải pháp cũng nhanh không kém”.

Đến một ngày Barcelona sẽ phải chia tay với Lionel Messi và họ e khó tránh được sự sa sút. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Barcelona không tìm được một cầu thủ thay thế được Sergio Busquets?

Có khi tìm một người thay thế Messi có khi lại dễ hơn tìm người thay thế Busquets. Bởi vì khi xem một trận đấu, bọn trẻ sẽ không xem Busquets, chúng sẽ chỉ bắt chước Messi. xem thêm>>>


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét