Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

Vũ Ngọc Hoàng: Người tròn vo là những người - viên 'gạch máu' gây nhức

Ông Vũ Ngọc Hoàng: Người tròn vo là những người vô tích sự!

Tư duy nhiệm kỳ, theo Phó trưởng Ban Tuyên giáo T.Ư Vũ Ngọc Hoàng (ảnh), lâu nay vẫn được hiểu theo nghĩa tiêu cực.
Nhưng trên thực tế, nó bao hàm cả những mặt tích cực, khi ai đó coi nhiệm kỳ của mình là cơ hội để thể hiện năng lực, để đóng góp xây dựng cho ngành mình, cho quê hương đất nước. “Như thế thì tốt chứ, có phải xấu đâu” - ông Hoàng nói.
* Thế theo ông, mặt xấu của tư duy nhiệm kỳ đang được hiểu như thế nào?
- Mặt xấu của tư duy nhiệm kỳ có thể khái quát thành hai loại. Thứ nhất là những biểu hiện cơ hội chủ nghĩa. Thứ hai là tầm nhìn ngắn, thấy cái trước mắt và không thấy cái lâu dài. Mặt xấu có tính chất cơ hội mà người ta muốn nói, theo tôi, là khi người cán bộ đó thấy nhiệm kỳ của mình là cơ hội để tranh thủ làm những gì có lợi cho cá nhân, cho gia đình, cho con cái, mà cái lợi đó không phù hợp với lợi ích chung, có hại cho lợi ích chung, như chuyện đưa con cháu bất tài lên, kiếm lợi về kinh tế, đưa người vô đức ăn cánh của mình, ê kíp của mình vào trong bộ máy, để sau này mình vẫn còn tiếp tục chi phối được bộ máy... Tư duy nhiệm kỳ theo nghĩa này rất đáng phê phán.

Biểu hiện của tư duy nhiệm kỳ còn là tranh thủ sử dụng sân sau của mình trong thi công các công trình, thực hiện các dự án, chương trình, tranh thủ bán chức cho những người mua quan để lấy tiền, tranh thủ làm giàu bất chính, lợi ích nhóm. Có người tham nhũng, tranh thủ của công, lấy bớt ngân sách…
* Như ông phân tích thì rõ ràng họ có lý do để nhìn theo hướng tiêu cực đấy chứ?
- Đúng, họ hay nhìn theo hướng tiêu cực vì trong thực tế tư duy nhiệm kỳ theo hướng đó nhiều hơn.
* Nguyên nhân nào khiến tư duy nhiệm kỳ diễn ra theo chiều hướng tiêu cực nhiều hơn, thưa ông?
- Đó cũng là một mặt của tha hóa quyền lực, một kiểu của tha hóa quyền lực. Có vấn đề về tư tưởng, về nhân cách, về cơ chế quản lý, về phương thức lãnh đạo, phương thức công tác và quản trị nữa.
Cơ chế quản lý làm cho người ta thấy có điều kiện để thực hiện việc đó, kể cả do cách làm công tác cán bộ. Công tác cán bộ hiện nay là sắp đặt, cơ cấu, lại có tình trạng chạy chức… cho nên khi trúng vào việc gì đó thì tranh thủ thực hiện theo kiểu tư duy nhiệm kỳ cho riêng mình, tìm cách thu hồi phần vốn đã bỏ ra (để chạy chức) và có lãi.
Còn nếu như tuyển chọn cán bộ theo phương pháp tranh cử, chọn những người có tài, có đức để phục vụ việc chung thì trong nhiệm kỳ ấy ngoài việc cống hiến, họ còn lo xây dựng thương hiệu lâu dài cho tổ chức của mình, để khi mình không ứng cử nữa thì sẽ có người trong tổ chức của mình ứng cử. Trong trường hợp tranh cử thì con em mình có thể tiếp tục ứng cử từ một gia đình có thương hiệu, có truyền thống, được xã hội tôn trọng.
* Như ông nói ở trên, tư duy nhiệm kỳ cũng thể hiện tầm nhìn ngắn của người lãnh đạo?
- Chắc chắn như thế. Ngoài mặt nhân cách, đạo đức, nó còn liên quan đến năng lực, tầm nhìn, các quan niệm về giá trị sống. Lịch sử nước ta chiến tranh nhiều, việc đó cũng có ảnh hưởng đến tầm nhìn dài hạn trong tư duy phát triển. Mặt khác lại bị tâm lý tiểu nông, lo nhìn cái trước mắt, không nghĩ cái lâu dài. Theo tôi, người lãnh đạo như vậy không phải là người lãnh đạo có tâm, có tầm.
* Còn câu chuyện “tân quan, tân chính sách” thì sao, thưa ông? Nó có phải xuất phát từ tư duy nhiệm kỳ không?
- Có phần đó nhưng không phải tất cả. Có ông khi xuất hiện, đề ra chính sách khác, mới mà theo ông ấy như thế mới tốt. Vấn đề là chính sách đó đúng hay chỉ vì do ông ấy muốn làm khác đi nhằm gây ấn tượng để “ghi điểm”, để “đánh bóng”? Có những người lên nhận nhiệm vụ thì họ thay đổi theo hướng mới, hướng tốt, hướng tích cực. Cái đó đáng hoan nghênh quá. Đáng sợ là những người chỉ thay đổi để mà thay đổi, để mà ra oai, chứng tỏ là ta nắm quyền lực, uy quyền đã thuộc về ta…
* Ông thấy những người này xuất hiện nhiều trong bối cảnh hiện nay không?
- Nói nhiều thì không có số liệu để chứng minh. Nói ít lại càng không phải (cười).
* Còn với những người tròn vo, thiếu quyết liệt và luôn “đi nhẹ, nói khẽ” thì ông thấy sao?
- Đó là những người vô tích sự. Về mặt nào đó họ cũng “tốt”, nhưng cái tốt đó không để làm gì. Cái “tốt” mà không hiệu quả thì không phải là tốt. Thậm chí, người ta thấy sai không dám nói, sợ đụng chạm, sợ mất phiếu hoặc thỏa hiệp vô nguyên tắc để cùng lợi đôi bên.
* Thực ra, việc muốn gây dấu ấn không phải là biểu hiện xấu khi nó tạo ra những hiệu ứng tích cực, thưa ông?
- Muốn gây dấu ấn không phải tất cả là xấu, điều đáng phê phán là bệnh thành tích, là bệnh hình thức, háo danh. Cái đó không khuyến khích, không phải là tốt. Còn khi anh nóng ruột thật sự, anh sợ thời gian qua nhanh, hết đi mà không làm được gì có ích cho dân cho nước thì là tốt. Cho nên, quan trọng là phân biệt cho ra cái nào tiêu cực và cái nào tích cực ở trong đó, đừng nhập cục hết theo hướng này hoặc theo hướng kia. Nhưng mà đúng là hiện nay cần tập trung khắc phục mặt tiêu cực.


* Vậy theo ông, làm thế nào để chống được tư duy nhiệm kỳ?
- Giải quyết vấn đề đó tất nhiên là không dễ, phải suy nghĩ cho sâu, phải tính toán khoa học để tháo gỡ dần, kể cả những vấn đề nhận thức về giá trị sống. Mà không chỉ nhận thức không đâu, phải cho đến khi nó thấm vào thành văn hóa của những người cán bộ, để nó như tự nhiên, như bản chất, người đó biết tự xấu hổ với chính mình khi hành động sai. Việc đó phải lâu dài, công phu nhưng không phải là không làm được.
* Ông có lạc quan quá không khi yêu cầu như vậy? Có lẽ trước mắt vẫn cần những giải pháp thuộc về cơ chế, chính sách?
- Đúng thế! Cần có cơ chế chính sách đúng. Nói về lĩnh vực này thì dài dòng đấy.
Ngay chuyện trả lương thôi cũng nhiều bất cập. Bộ máy mình nhiều và cồng kềnh như thế này, trả lương ít như thế này thì rất khó cho việc chống tiêu cực. Người ta sống bằng cái gì, nuôi vợ, nuôi con bằng cái gì… cho nên không ít trường hợp cán bộ phải sống chủ yếu bằng nguồn thu nhập “thêm” bất chính. Đó là một thực tế. Theo tôi, bộ máy nên trả lương cao lên gấp nhiều lần, nhưng chọn lại ít người thôi, phải tốt, phải giỏi và rất nghiêm trong xử lý vi phạm. Có tiêu cực là buộc thôi việc ngay.
Lại có ý kiến hỏi rằng “lấy tiền đâu để mà trả lương cao lên?”. Nhưng cũng có câu hỏi rằng “lấy tiền đâu mà trả lương cho bộ máy cồng kềnh và rất chồng chéo hiện nay, kể cả bao cấp tràn lan nữa, và lấy tiền đâu mà nhiều cán bộ vẫn sống đầy đủ và không ít người giàu lên nhanh chóng?”. Do cách quản trị mà thôi! Còn xã hội thì phải có cơ chế để phát hiện và đấu tranh với cái gian, cái xấu, tôn vinh những giá trị lâu bền về nhân cách. xem thêm>>>>>>>>>>>

-----------------------

Những viên 'gạch máu' gây nhức nhối ở Ấn Độ

Khi cảnh sát đột kích triệt phá một lò gạch ở miền nam Ấn Độ, Siriya Banchor, 48 tuổi, cảm thấy lúng túng hơn là nhẹ nhõm, mặc dù bà bị lừa đến đây làm việc và phải cam chịu một cuộc sống lao động cưỡng bức cùng hàng trăm người tha hương nghèo khổ khác, theo Reuters.

Quờ quạng giữa căn phòng tối xây bằng gạch bùn không có lấy một khung cửa sổ, Banchor gom các vật dụng cá nhân vào một bao tải, nắm tay đứa con rồi lững thững bước đi dưới ánh sáng hiu hắt buổi chiều tà. Căn phòng kia là nơi bà đã sống cùng gia đình mình suốt hai tháng qua.

"Tôi có hai bộ quần áo, hai bộ đồ ăn và một ít gạo. Chúng tôi tay trắng đến đây, hy vọng sẽ kiếm đủ tiền trả nợ", bà nói, chân bước qua đống gạch nung non để đến chỗ các công nhân được giải cứu khác đang chờ lên những chiếc xe tải đưa họ tới nơi lưu trú tạm thời.

"Chúng tôi trở về mà không có thứ gì nhưng ít nhất thì nỗi đau đớn sẽ chấm dứt", Banchor cho hay.

Tổng cộng 564 người, trong đó có cả bà Banchor, đã được giải cứu khi cảnh sát và nhà chức trách địa phương hồi đầu tháng đột kích vào lò gạch Sri Lakshmi Ganapathi Brick Industries ở ngoại ô thành phố Chennai. Đây được đánh giá là một trong những chiến dịch giải thoát lao động cưỡng bức lớn nhất ở Ấn Độ, hé lộ một thực trạng nhức nhối tại quốc gia này khi mà hàng trăm nghìn người bị ép phải phục vụ trong ngành xây dựng đang bùng nổ tại đây, bình luận viên Anuradha Nagaraj từ Reuters nhận xét.

"Quy mô và mức độ của vấn đề là rất lớn", Chandan Kumar, người sáng lập một tổ chức vận động mang tên "Gạch máu" nhằm phanh phui nạn cưỡng bức lao động trong ngành xây dựng Ấn Độ, cho hay.

"Hàng loạt vi phạm trắng trợn diễn ra hàng ngày ở nhiều lò gạch nhưng chính phủ không đủ nguồn lực hay năng lực để thanh kiểm tra điều kiện sống của người lao động. Nó chẳng khác gì tình trạng nô lệ thời hiện đại", Kumar nhấn mạnh.

Chuyên gia cho biết, người dân Ấn Độ cũng thường bị lừa vào làm việc trong các nông trại, nhà chứa, cửa hiệu nhỏ hay nhà hàng để kiếm tiền trả cho một khoản vay mà họ đã nhận hay món nợ để lại từ người bà con nào đó. Tuy nhiên, hình thức bóc lột lao động kiểu này đặc biệt phổ biến trong ngành xây dựng, nhất là ở các khu vực sản xuất gạch và khai thác đá không được quản lý chặt chẽ.

Xây dựng là một trong những ngành quan trọng nhất của nền kinh tế Ấn Độ, cung cấp khoảng 35 triệu việc làm và đóng góp 8% cho tổng sản phẩm quốc nội (GDP).

Nhiều thị trấn, thành phố của Ấn Độ đang được quy hoạch mở rộng lớn hơn. Dân số Ấn Độ sẽ tăng thêm 404 triệu người vào năm 2050. Do đó nhu cầu phát triển cơ sở hạ tầng, dịch vụ được dự báo sẽ tiếp tục gia tăng.

"Có một mối liên hệ rõ ràng giữa các tòa nhà mọc lên ở thành phố với đống gạch nằm bên ngoài địa điểm xây dựng đến từ các lò gạch sử dụng lao động cưỡng bức", P.M. Nair, chuyên gia hàng đầu về nạn buôn người và tình trạng nô lệ hiện đại, khẳng định.

Những người lao động nghèo phải làm việc khổ ải tại các lò gạch để trả nợ. Ảnh:Guardian

Nhà chức trách Ấn Độ hiện chưa có dữ liệu chính thức về số người được sử dụng để cắt, nặn hay nung những viên gạch làm từ đất sét chủ yếu bằng tay tại hàng chục nghìn lò gạch ở nước này.

Theo một nghiên cứu vào năm 2015 của Trung tâm Khoa học và Môi trường, trụ sở ở New Delhi, ít nhất 10 triệu người Ấn Độ đang làm việc tại các lò gạch, trong đó nhiều lò nằm ở rìa các thị trấn, thành phố nhằm tạo điều kiện để những công ty xây dựng đô thị tiếp cận chúng dễ dàng.

Tại Ponneri, cách thành phố duyên hải Chennai 50 km, thủ phủ bang Tamil Nadu, các lao động được giải cứu tại lò gạch Sri Lakshmi Ganapathi Brick Industries đã kể lại quá trình mà những tay "cò" lao động hai tháng trước đưa họ đến đây.

Tất cả những người này đều xuất thân từ bang Odisha, phía đông Ấn Độ. Họ cho biết những tay "cò" lao động đến làng của họ, mời gọi cho vay các khoản nợ khoảng 300 USD và trả bằng 6 tháng lao động.

Những tên "cò" sau đó mua đi bán lại các khoản nợ để rồi cuối cùng chúng đưa từng đoàn người lên tàu tới Chennai.

"Chúng đến làng chúng tôi và tìm kiếm các gia đình đang túng quẫn. Chúng biết khi nào người ta cần đến những khoản chi tiêu bất ngờ và lập tức đề nghị cho vay", một thanh niên trẻ vừa được giải thoát khỏi lò gạch Sri Lakshmi Ganapathi Brick Industries, nói.

"Chúng tiếp cận khi chúng tôi đang trong tình cảnh bí bách nhất và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý với các điều khoản vay nợ của chúng".

Tương lai bấp bênh


Chủ lò gạch thông báo họ phải làm việc liên tục từ tháng một đến tháng 6, trước khi mùa mưa đến. Mỗi gia đình, trong đó một số gia đình còn có người già hoặc phụ nữ mang thai, được yêu cầu phải sản xuất ít nhất 2.000 viên gạch mỗi ngày. Nếu không hoàn thành, số tiền trừ vào khoản nợ của họ sẽ ít đi.Theo lời kể của những lao động cưỡng bức tại lò gạch, họ phải làm việc 10 tiếng mỗi ngày, ngủ trong những căn phòng chật hẹp và không có nước sạch hay nhà vệ sinh.

Các lao động này cũng thêm rằng họ không nhận bất kỳ giấy tờ vay nợ chính thức nào cũng như không biết đã trả được bao nhiêu.

"Mỗi gia đình vay khoảng 300 USD. Họ chỉ nhận 6 USD tiền công mỗi tuần và không được phép về nhà khi chưa trả xong nợ", M Narayanan, quan chức sở thuế địa phương, người tham gia vụ đột kích, nói.

Một bác sĩ do các chủ lò gạch thuê, bị bắt cùng 5 quản lý lò gạch khác, cho hay ông có nhiệm vụ cung cấp thuốc giảm đau cho các lao động để bảo đảm họ có thể làm việc không ngừng nghỉ.

Theo các nhà hoạt động, tình trạng xem thường luật lao động, xử phạt không nghiêm "cò" lao động và chủ lò gạch cũng như thực tế rằng những người lao động có quá ít lựa chọn mưu sinh khiến việc xóa bỏ vòng luẩn quẩn lao động cưỡng bức trở nên vô cùng khó khăn.

"Trong hầu hết các trường hợp, những lao động được giải cứu đều nói họ không có bất kỳ phương kế mưu sinh nào, vì thế họ không còn con đường khác ngoài việc chọn đi theo 'cò' lao động", Mathew Joji, người phát ngôn tổ chức nhân quyền Sứ mệnh Công lý Quốc tế, trụ sở ở Mỹ, nhấn mạnh.

"Mọi thứ sẽ không thể cải thiện đối với những người lao động được giải cứu trừ khi thực trạng đó thay đổi", Joji nói.

R Geeta, cố vấn của tổ chức Liên đoàn các Công nhân Ngoài công đoàn ở Chennai, cho biết những cuộc giải cứu thường không chấm dứt được tình trạng lao động cưỡng bức.

"Thiếu sự quan tâm, giám sát, nhiều người trong số các lao động được giải cứu sẽ tiếp tục vướng vào tình cảnh cưỡng bức lao động lần thứ hai hay phải làm việc cho một chủ lao động khác với điều kiện tồi tệ chẳng khác gì trước đây", Geeta nói.

Đối với Banchor, cuộc sống của bà không hứa hẹn sẽ tốt hơn khi bà và gia đình trở lại làng quê cũ. "Chúng tôi sắp về nhà nhưng tương lai của chúng tôi vẫn bấp bênh", bà vừa than thở vừa chen chúc trong dòng người để lên xe buýt bên ngoài lò gạch. xem thêm>>>>>>>>>>>>

-----------------------------

Hàng trăm tấn hàng ùn ứ tại ga Sóng Thần vì sập cầu Ghềnh

Theo lịch chạy tàu của Tổng công ty Đường sắt Việt Nam (VNR), trong ngày 20/3 có 18 chuyến tàu đi và về nhưng vì sự cố sập cầu Ghềnh nên 2.500 hành khách và hàng hóa đi từ TP HCM ra miền Trung và miền Bắc hay ngược lại buộc phải dừng ở ga Sài Gòn hoặc ga Sóng Thần, Bình Triệu từ 11h45 (thời điểm sập cầu Ghềnh).

Trao đổi với VnExpress, ông Đỗ Đình Dược, Phó tổng giám đốc Công ty cổ phần vận tải hành khách Sài Gòn cho biết, toàn bộ hàng hóa đi các tỉnh miền Trung và miền Bắc đã bị ùn ứ vì sự cố sập cầu ghềnh. Cụ thể, hôm 20/3, 11 toa hàng (hơn 300 tấn) kéo đi trên chuyến tàu 2542 lúc 8h49 phải quay về lại ga Sóng Thần vì sự cố này.

“Sự việc xảy ra quá bất ngờ và do yếu tố khách quan nên chúng tôi rất mong các chủ hàng thông cảm. Vì sự cố chưa biết khắc phục xong lúc nào nên chúng tôi chưa thống kê cụ thể thiệt hại, nhưng sẽ bồi thường cho khách hàng ở mức hợp lý”, ông Dược khẳng định.“Đã có một khách hàng làm thủ tục xin tháo dỡ hàng hóa để tự chuyên chở đi bằng phương tiện khác. Các trường hợp còn lại, công ty sẽ liên hệ với chủ hàng để thỏa thuận hướng xử lý cụ thể, đồng thời, sẽ tổ chức xe để trung chuyển hàng đến ga Hố Nai (Biên Hòa) và vận chuyển đi theo đúng yêu cầu của khách hàng. Tuy nhiên, thời gian cụ thể chưa thể xác định”, ông Dược nói và cho biết thêm, trong tổng lượng hàng hóa vận chuyển đi ngày 20/3 có 3 toa vỏ chai, một toa xơ dừa, một toa bột ngọt, 2 toa cám, số còn lại là hàng bách hóa.

Theo thống kê của Ga Sài Gòn, trung bình một ngày có 3-4 đoàn tàu với khoảng 70 toa hàng được vận chuyển từ Nam ra Bắc và miền Trung với tổng trọng lượng gần 2.000 tấn. xem thêm>>>>>>>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét