Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

Vô địch Euro, Ronaldo cũng vĩ đại như - CHIẾN THUẬT PHÁP - BỒ ĐÀO NHA

Nếu vô địch Euro, Ronaldo cũng vĩ đại như Ro "béo"


Cristiano Ronaldo đã luôn luôn được so sánh với Lionel Messi bởi họ là hai cầu thủ đương thời. Nhưng còn so sánh Ronaldo xứ Bồ Đào Nha với Ronaldo “béo” của Brazil?
Ronaldo Brazil là một trong những cầu thủ được yêu mến nhất mọi thời đại và không khó để hiểu vì sao. Anh gần như pha trộn mọi phẩm chất của những tiền đạo xuất sắc vào trong cơ thể của mình, với kỹ năng dứt điểm toàn diện, kiến tạo nhạy bén và đọc trận đấu rất tốt.
Ký giả Sid Lowe, một người lọc lõi với bóng đá Tây Ban Nha, đã từng viết: “Tài năng của Ronaldo nên được đánh giá thế nào? Câu trả lời là nên được đánh giá ở một mức độ mà ngay cả La Liga, một trong những giải đấu hàng đầu thế giới, cũng không xứng đáng được tận hưởng tài năng của anh”.
Trong khi đó, Cristiano Ronaldo là một cỗ máy ghi bàn đúng nghĩa. Ngôi sao xứ Bồ Đào Nha cũng có những phẩm chất không kém gì Ronaldo xứ Brazil, với tốc độ tuyệt vời, dứt điểm nhạy bén không kém và cũng sở hữu nhãn quan trận đấu tốt.
Nếu có điều gì đó khiến CR7 thua Ronaldo xứ Brazil, đó là kỹ thuật cá nhân ở khoảng không hẹp, rằng Ronaldo “béo” có thể vượt qua cả những hậu vệ giỏi nhất Serie A kể cả khi anh bị 2 người dồn vào gần đường biên ngang.
So sánh cả hai cầu thủ này là không dễ bởi cả hai, đặc biệt trong thời kỳ đỉnh cao phong độ, đều là những tiền đạo hàng đầu thế giới và chứng kiến họ thi đấu mang lại cảm hứng cho hàng triệu người hâm mộ bóng đá. Chúng ta sẽ không thể có một Ronaldo thứ hai, và một Cristiano Ronaldo thứ hai.

Nhưng nếu so sánh về sự nghiệp thi đấu, Cristiano Ronaldo không đứng quá xa so với Ronaldo của Brazil. Và nếu chức vô địch Euro 2016 thuộc về tuyển Bồ Đào Nha, CR7 sẽ có một sự nghiệp thành công không kém Ronaldo.

Một trong những sự kiện nổi bật nhất trong sự nghiệp bóng đá của Ronaldo Brazil, đó là khi anh cùng đội tuyển quốc gia nâng cao chiếc cúp vô địch World Cup 2002. Đó là một giây phút không chỉ vinh quang, mà còn có ý nghĩa của một sự chuộc lỗi cho thất bại năm 1998, khi Ronaldo bị động kinh và mờ nhạt trước tuyển Pháp ở chung kết.

Nhưng trước khi World Cup 2002 diễn ra, Ronaldo đã có gần 2 năm không thi đấu do chấn thương đầu gối phải (tái phát ngay lập tức sau hơn 5 tháng bình phục), khiến anh nghỉ phần lớn thời gian từ 2000 – 2002 trong màu áo Inter Milan lẫn vòng loại World Cup. Ronaldo đã hồi sinh mạnh mẽ để đưa Brazil tới lần thứ 5 vô địch thế giới, nhưng chấn thương đã trở thành một phần của sự nghiệp Rô “béo”.

Lionel Messi đoạt giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới ở tuổi 22, mà ở tuổi đó Ronaldo đã có 2 lần đoạt giải, và có thể sẽ 3 lần nếu không có cơn động kinh trước trận chung kết năm 1998, và thậm chí nhiều hơn nữa nếu như không có những chấn thương đeo bám suốt những năm ở Inter. Đến cuối sự nghiệp, anh còn để sự thừa cân xảy ra và tên tuổi của Ronaldo ở tuổi 30 dần gắn liền với sự hoài niệm quá khứ hơn là sự vĩ đại tiếp diễn trên sân cỏ.

Trong khi đó, Cristiano Ronaldo đã duy trì một sự nghiệp thi đấu ổn định kể từ mùa giải đột phá 2006/07 ở Manchester United, và anh giờ đã là tay săn bàn số một trong lịch sử Real Madrid. Ronaldo đã chinh phục mọi danh hiệu ở cấp độ CLB, trong đó có 3 chức vô địch Champions League, giải đấu mà Ronaldo xứ Brazil chưa từng vô địch. Đã 6 mùa giải liên tiếp CR7 ghi hơn 50 bàn thắng cho Real Madrid, một sự ổn định mà trong bóng đá hiện đại chỉ có Lionel Messi làm được.






Tất cả những gì Cristiano Ronaldo còn thiếu là một chức vô địch cho đội tuyển Bồ Đào Nha. Ronaldo của Euro 2016 có thể chưa thắp sáng cả thế giới với những màn trình diễn bùng nổ, nhưng anh vẫn đứng dậy trong những giờ phút BĐN cần anh nhất (như trước Hungary & xứ Wales). Tuyển Bồ Đào Nha là một ĐTQG nổi tiếng, nhưng họ chưa từng đoạt một danh hiệu quốc tế nào và Ronaldo sẽ trở thành tượng đài bất tử nếu BĐN đăng quang tại Stade de France.

Ronaldo xứ Brazil và Ronaldo xứ Bồ Đào Nha đều đã mang đến biết bao cảm xúc cho người xem bóng đá trên toàn thế giới và họ đã trở thành những huyền thoại. Công trạng của hai người cũng không hề thua kém nhau, nhưng sau buổi tối Chủ nhật lịch sử, Cristiano Ronaldosẽ có một sự nghiệp trọn vẹn hơn nếu vô địch Euro 2016. xem thêm>>>>>

---------------------------------------------------------

GÓC CHIẾN THUẬT PHÁP - BỒ ĐÀO NHA: THÀNH BẠI TẠI ĐÁNH BIÊN

Bồ Đào Nha được ví von là “Brazil châu Âu” bởi những nét tương đồng từ văn hóa đến lối chơi tấn công tận hiến, thêu hoa dệt gấm. Nhưng đó là chuyện xưa, thời những năm 2000 với thế hệ vàng Luis Figo, Rui Costa, Joao Pinto và từng chết tức tưởi trước Pháp tại bán kết EURO 2000.

Còn bây giờ, cụ thể là EURO 2016, Bồ Đào Nha dưới sự dẫn dắt của Fernando Santos thể hiện hình ảnh hoàn toàn khác. Đó là một đoàn quân lầm lì, vào sân với sự toan tính đến ghê người. Họ sử dụng lối đá phòng ngự tập trung, co cụm về phần sân nhà, nhường thế trận cho đối phương và chơ cơ hội tung đòn “hồi mã thương” trước mọi đối thủ, kể cả những đội bóng dưới cơ.

Đối thủ của Bồ Đào Nha trong trận chung kết EURO 2016 là chủ nhà Pháp, đội bóng cũng đã qua thời hào hoa với thủ lĩnh Zinedine Zidane. Đoàn quân áo lam hiện tại giàu tính chiến đấu hơn bất kỳ đội bóng nào, nhất là tuyến giữa với bộ đôi giàu thể lực, giỏi dọn dẹp Paul Pogba và Blaise Matuidi. Đó là chưa kể đến "Makelele đệ nhị" N’Golo Kante.

Với tương quan lực lượng như vậy, nếu lựa chọn cách lên bóng theo trục dọc giữa sân, đánh vỗ mặt vào trung lộ xem như bất khả thi. Nói cách khác, Didier Deschamp hay Fernando Santos mà chọn kiểu lên bóng đấy thì chẳng khác nào đi một nước vào “cửa tử” trong ván cờ cuối cùng, phân định ngôi bá chủ châu Âu.

“Cửa sinh” có lẽ nằm ở hai biên. Lý do thứ nhất, tử huyệt của Pháp lẫn Bồ Đào Nha đều nằm ở đấy. Bên phía đội chủ nhà, án ngữ ở biên là hai “ông lão” Bacary Sagna (biên phải, 33 tuổi) và Patrice Evra (biên trái, 35 tuổi). Bên phía Bồ Đào Nha thì Cedric Soares (biên phải, 24 tuổi) và Raphael Guerreiro (biên trái, 22 tuổi) đều là những cầu thủ non kinh nghiệm cũng như chưa bao giờ được đánh giá cao.

Lý do thứ hai, những trung vệ của Pháp và Bồ Đào Nha đều không thuộc dạng to cao. Từ Jose Fonte, Pepe, Samuel Umtiti, Laurent Koscielny chẳng ai cao tới 1m90, thậm chí Umtiti chỉ cao trên 1m80 đúng 1 phân. Hàng thủ với những hậu vệ biên và trung vệ như thế, không khai thác phương án tạt cánh đánh đầu thì hơi phí.

Lý do thứ ba và cuối cùng, ngược với hàng thủ, hàng công Pháp lẫn Bồ Đào Nha đều sở hữu những chuyên gia không chiến hàng đầu thế giới. Siêu sao Cristiano Ronaldo thì miễn phải bàn. Mới đây, cú dậm nhảy 76cm rồi dừng trên không đánh đầu tung lưới Xứ Wales tại bán kết đã khiến cả thế giới chấn động.


Oliver Giroud cũng thuộc hàng ngũ bậc thầy đánh đầu. Thậm chí có thể nói vui rằng nếu có bóng trong chân, nếu tiền đạo của Arsenal tâng bóng rồi đánh đầu may ra còn cơ hội ghi bàn chứ sút thẳng thì không ra ngoài cũng bị thủ môn đối phương chặn đứng.


Ngoài ra, Antoine Griezmann lẫn Nani tuy thấp bé nhẹ cân nhưng cũng rất giỏi không chiến. CĐV đội bóng áo lam chưa thể quên Griezmann từng làm tung lưới CH Ireland với cú đánh đầu thiện nghệ như thế nào. Nani thì từng nhiều lần ghi bàn bằng đánh đầu trong suốt sự nghiệp.


Thế nên sẽ chẳng có gì lạ nếu trận chung kết EURO 2016 sẽ có nhiều quả tạt và phạt góc. Và trong trường hợp “không chiến kế” bất thành, nhiều khả năng hai đội sẽ lôi nhau vào loạt đá luân lưu để phân định thắng thua. xem thêm>>>>


----------------------------------------------------------------



Đội hình Pháp 2016 có mạnh hơn Pháp 1998?


Vẫn trên sân nhà, ĐT Pháp lại lọt vào chung kết một giải đấu lớn giống như tại Euro 1984 và World Cup 1998. Năm 1984 chứng kiến Michel Platini tung hoành ngang dọc, 1998 là đại sân khấu của Zinedine Zidane. Vậy 2016 là sân khấu của ngôi sao Pháp nào, hay đội tuyển Pháp nói chung mạnh toàn sân?

Đội quân năm 1998 không chỉ có Zidane, mà còn được dẫn đầu bởi đương kim HLV trưởng của ĐT Pháp bây giờ là Didier Deschamps, cùng 2 hậu vệ Marcel Desailly và Lilian Thuram. Đội hình này đã đi vào lịch sử khi loại bỏ Brazil của Ronaldo trong trận chung kết cách đây 18 năm, và giờ là lúc thế hệ tuyển Pháp hiện tại noi theo các đàn anh.

Griezmann, Pogba, Payet và các đồng đội vẫn cần phải vượt qua được Bồ Đào Nha để chạm tay vào chức vô địch, nhưng liệu đội hình tuyển Pháp 2016 có mạnh bằng, hay thậm chí hơn, so với Pháp của năm 1998?

Thủ môn


Mặc dù Fabian Barthez nổi tiếng với những trò lập dị trong thời gian khoác áo MU, nhưng tại World Cup 1998 anh đang ở vào đỉnh cao phong độ với chỉ 2 bàn thua trong 7 trận. Hình ảnh Laurent Blanc hôn mái đầu trọc của Barthez đã trở thành một dấu ấn của kỳ World Cup và khiến Barthez được ưa thích trên toàn nước Pháp.

Hugo Lloris năm 2016 thầm lặng hơn, nhưng cũng ít “hoang dại” hơn Barthez. Dù thủng lưới 4 bàn từ đầu giải nhưng Lloris không hề mắc lỗi trực tiếp nào, và anh không khiến các đồng đội phải quá lo lắng vào những pha xử lý của mình.

Pháp 1998: 8/10

Pháp 2016: 8/10

Hàng hậu vệ

Lilian Thuram trở thành người gốc Phi được yêu mến nhất nước Pháp sau World Cup 1998 nhờ sự chắc chắn không bị lay chuyển về mặt phòng ngự, và đặc biệt là 2 bàn thắng vào lưới Croatia ở bán kết. Không những vậy Pháp còn có cặp trung vệ Laurent Blanc – Marcel Desailly khi cả hai đều vào độ chín của sự nghiệp, và Bixente Lizarazu đang ở phong độ đỉnh cao chỉ ít lâu sau khi gia nhập Bayern Munich.

Pháp 2016 bước vào giải với cặp trung vệ Laurent Koscielny – Adil Rami, nhưng Samuel Umtiti thay thế Rami từ tứ kết và tạo nên một sự chắc chắn đáng kể ở 2 trận đã qua. Tuy nhiên điểm yếu của Pháp nằm ở hai biên, Bacary Sagna đã 33 tuổi và Patrice Evra 35 tuổi và tuổi tác của họ trở thành mục tiêu khai thác của đối phương từ đầu giải.

Pháp 1998: 9/10

Pháp 2016: 7/10

Hàng tiền vệ


Ở thời điểm World Cup 1998 diễn ra, Didier Deschamps đã già nhưng vẫn được tín nhiệm làm đội trưởng của thế hệ tuyển Pháp mới sau khi Eric Cantona bị đẩy khỏi đội tuyển. Deschamps đã không phụ lòng Aimet Jacquet, giúp tuyển Pháp chỉ lọt lưới 2 bàn suốt giải đấu. Hỗ trợ cho Deschamps là Christian Karembeu và Emmanuel Petit, hai cầu thủ chơi tròn vai và cá nhân Petit có 1 bàn thắng ở trận chung kết.

Pháp của năm 2016 được dẫn đầu bởi một Paul Pogba trẻ tuổi nhưng được đặt kỳ vọng rất lớn bởi anh đang trong giai đoạn được liên hệ chuyển nhượng tới một CLB lớn. Pogba chật vật ở đầu giải nhưng tiến bộ vững chắc qua từng trận, và điều tương tự cũng dành cho Blaise Matuidi và N’Golo Kante.

Pháp 1998: 8/10

Pháp 2016: 7/10

Hàng tiền đạo

Zinedine Zidane đang ở đỉnh cao phong độ trong màu áo Juventus khi World Cup 1998 diễn ra, và sau giải đấu Zizou trở thành một tên tuổi toàn cầu. Bên cạnh Zidane là một Youri Djorkaeff đã 30 tuổi nhưng vẫn đầy kỹ thuật, và hai người có một sự ăn ý về mặt vị trí với nhau. Điểm trừ duy nhất của hàng công Pháp là trung phong cắm Stephane Guivarc’h, người không ghi được bàn nào.

Pháp của năm 2016 chứng kiến sự tỏa sáng rực rỡ của bộ đôi Dimitri Payet – Antoine Griezmann. Ở tuổi 29, Payet cũng ở tầm tuổi như Djorkaeff nhưng Euro 2016 là giải đấu lớn đầu tiên anh đóng vai trò chính, và anh đã chứng tỏ tài năng với 3 bàn & 2 kiến tạo. Griezmann ở tuổi 25 cũng bằng tuổi Zidane ở World Cup 1998, và Griezmann đang trên đường trở thành cầu thủ xuất sắc nhất giải với 6 bàn và 2 kiến tạo.

Nếu như Guivarc’h là một cái tên bị lãng quên trong thành phần Pháp dự World Cup 1998, Olivier Giroud đã ghi công cho “Les Bleus” ở Euro năm nay với 3 bàn và 2 kiến tạo. Bị chỉ trích tại Arsenal vì phong độ thất thường, nhưng Giroud đã “đạp ga” một khi lên tuyển và hoàn toàn có thể trở thành người hùng của trận chung kết.

Pháp 1998: 8/10

Pháp 2016: 9/10

Tổng điểm: Pháp 1998 – 33 điểm; Pháp 2016 – 31 điểm.

Pháp 1998 có một trong những hàng thủ tốt nhất trong lịch sử các giải đấu lớn, với Didier Deschamps là lá chắn trước bộ tứ vệ, và họ đi tới chức vô địch nhờ vào phong độ rực rỡ củaZinedine Zidane trên hàng công. Pháp 2016 có một hàng thủ ít hiệu quả hơn, nhưng phong độ hàng công là rất đáng chú ý nhờ sự tỏa sáng của Griezmann – Payet – Giroud. xem thêm>>>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét