Trung đoàn lính Nhật bị cá sấu xóa sổ trên đảo hoang
Những tháng đầu tiên của năm 1945, hòn đảo Ramree nằm trên vịnh Bengal ngoài khơi Myanmar là địa điểm diễn ra cuộc chiến đẫm máu giữa quân đội phát xít Nhật đồn trú và quân Đồng minh, theoMysteriousuniverse.
Trận chiến Ramree là một phần trong Chiến dịch Myanmar của phe Đồng minh trong Thế chiến II với mục đích đánh bật các đơn vị đế quốc Nhật ra khỏi hòn đảo bị họ chiếm đóng từ năm 1942.
Ngày 26/1/1945, các đơn vị thủy quân lục chiến hoàng gia Anh (BRM) phối hợp cùng lữ đoàn bộ binh số 36 của Ấn Độ mở cuộc tấn công quy mô lớn lên đảo nhằm thiết lập một căn cứ không quân tại đây. Họ vấp phải sự kháng cự quyết liệt của quân Nhật và giao tranh diễn ra rất ác liệt.
Sau một trận chiến đẫm máu kéo dài, quân Đồng minh đã chiếm được thế thượng phong, đánh thọc sườn vào một căn cứ của một trung đoàn bộ binh Nhật, buộc khoảng 1000 quân phát xít phải tháo chạy. Do quân Anh tấn công dồn dập từ tất cả mọi hướng, lính Nhật quyết định đi tắt qua khu vực đầm lầy ngập nước dài 16 km ở giữa đảo để hội quân với lực lượng ở phía bên kia, phớt lờ mọi lời kêu gọi hàng của quân Anh. Và quyết định liều lĩnh này chính là khởi đầu một thảm kịch khủng khiếp khiến cả trung đoàn này bị xóa sổ.
Tốc độ hành quân của lính Nhật ngày càng chậm dần bởi lớp bùn dày đặc của đầm lầy cản trở họ tiến lên phía trước. Ngoài ra, rất nhiều người trong số họ bắt đầu trở thành nạn nhân của muỗi và những loài nhện, rắn, bò cạp kịch độc ẩn mình trong những bụi cây trong đầm lầy. Suốt hành trình kéo dài vài ngày băng qua vùng đầm lầy này, đói và khát cũng là mối đe dọa họ rất thực tế, chưa kể những quả đạn pháo của quân Anh bố trí trên bờ xung quanh đầm lầy thi thoảng nã vào.
Đây mới chỉ là màn dạo đầu của cơn ác mộng kinh hoàng thực sự đang chờ đón quân đội phát xít Nhật. Một buổi tối nọ, một nhóm quân Anh đang tuần tra quanh đầm lầy báo cáo họ nghe thấy những tiếng la thất thanh và tiếng súng nổ trong đêm tối.
Họ nhanh chóng nhận thấy nó phát ra từ khu đầm lầy tối đen, giống như quân Nhật đang bị tàn sát bởi một loài ác thú. Nghe những tiếng la hét thê thảm đó, lính Anh co rúm người vì sợ hãi, dù những tiếng kêu gào kinh hoàng kia đang phát ra từ phía kẻ thù của họ.
Trung đoàn phát xít Nhật đã không gặp may, bởi các vùng đầm lầy trên đảo Ramree là nơi cư ngụ của vô số những con cá sấu nước mặn siêu lớn. Những con cá sấu này khi trưởng thành dài 6,09 m và nặng hơn một tấn. Những người lính mệt mỏi với những vết thương rỉ máu tanh nồng giữa đầm lầy chẳng khác gì mồi ngon đang chờ đợi chúng.
Họ đã bị những con quái vật bò sát khổng lồ này tấn công và tàn sát không thương tiếc. Những người sống sót sau đó kể lại giây phút loài động vật hung dữ vùng đầm lầy bất ngờ tấn công họ, còn những người lính trong cơn hoảng loạn chỉ biết bắn loạn xạ về mọi hướng.
Một số báo cáo từ những người sống sót mô tả những con cá sấu bất thình lình lao lên từ đầm lầy, ngoạm lấy những người lính đang la hét và kéo tuột họ xuống bùn. Thảm kịch này đã được nhà tự nhiên học Bruce Stanley Wright, một người lính Anh tham gia trận chiến đó, mô tả trong cuốn "Phác họa Cuộc sống Hoang dã Gần và Xa" xuất bản năm 1962.
"Đó là đêm kinh hoàng nhất mà các thành viên đội chúng tôi từng trải qua. Những con cá sấu bị đánh thức bởi những tiếng súng và mùi tanh của máu, tụ tập xung quanh những cây đước, lặng lẽ bơi về phía con mồi. Theo từng cơn sóng thủy triều, những con cá sấu lao tới đám lính đang bị thương, bị chết và cả những người khỏe mạnh đang mắc kẹt trong bùn lầy", Wright mô tả.
Tiếng súng thưa dần trong đêm tối, và những tiếng la hét cũng dần bị lấn át bởi âm thanh đáng sợ phát ra từ hàm răng đang ngấu nghiến của loài bò sát khổng lồ. Khi bình minh lên, những con kền kền bu kín bầu trời để dọn nốt những gì lũ cá sấu để lại. Trong số 1.000 lính Nhật tiến vào khu đầm lầy trên đảo Ramree, chỉ có khoảng 20 người sống sót thoát được ra ngoài.
Cho đến nay, câu chuyện của Wright là những dữ liệu lịch sử duy nhất còn lưu lại về thảm kịch trên đảo Ramree. Một số nhà sử học và sinh vật học tỏ ra hoài nghi về câu chuyện trên, nhưng họ không thể thu thập được các dữ liệu để bác bỏ, và đến nay, trận chiến trên đảo Ramree vẫn được ghi nhận là biến cố "có nhiều nạn nhân nhất trong một cuộc tấn công của cá sấu".
Câu chuyện rùng rợn trên đảo Ramree đã trở thành một truyền thuyết của Thế chiến II. Giờ đây, đảo Ramree là một nơi yên bình, nhưng những con cá sấu vẫn còn ở đó, như nhắc nhở con người về sự tàn khốc của chiến tranh và sự khắc nghiệt của tự nhiên. xem thêm>>>>>>>>>
-----------------
Trang Hạ: Những người đàn ông tốt đã đi đâu hết rồi?
Mình có những người bạn gái, đã gần bốn mươi tuổi nhưng chưa từng yêu lần nào trong đời. Đúng hơn là chưa từng được ai tỏ tình bao giờ.
Học cấp ba, để ý tới bạn trai cùng lớp cũng không dám nói. Lên đại học, đôi khi gặp gỡ bạn bè ở trường bên, thường bạn sẽ ngồi lẫn trong đám bạn gái thân. Đi làm để ý sếp, thì sếp đã vợ con đàng hoàng, ngoài sếp ra thấy mọi đồng nghiệp khác đều ấu trĩ và nhạt nhẽo.
Mọi người lần lượt cưới, trước và sau ba mươi tuổi. Vào lứa tuổi ấy, bạn lại xách va li lên đường du học, làm quen được với một nhóm cũng – vì – chưa – bị – cưới – nên – đi – du – học, bạn càng thấy cuộc sống tự do độc thân là một lựa chọn khôn ngoan.
Bạn không định cưới Tây Tàu, nên du học là một cuộc sưu tập các quán cà phê và tiệm sách ở nước ngoài, không yêu ai lần nào. Sau dăm bảy năm buồn chân nên về nước. Có thêm được nhiều thứ xinh xẻo thời thượng và sành điệu nhưng không biết để làm gì. Về Việt Nam, bạn trở thành mẹ nuôi của một đám con nít, con của những bạn học thời đại học. Mỗi lần Tết đến, bạn đều tíu tít chuẩn bị phong bao mừng tuổi cho lũ – trẻ – con – không – phải – của – mình.
Bỗng nhiên, bạn có mơ ước đi chinh phục Tây Tạng, bạn vội lên đường đi theo một nhóm người quen trên mạng. Sau chuyến đi, bạn bỗng giác ngộ cả thể chất lẫn tinh thần, đi học Yoga chăm chỉ kèm theo một loạt sách dạy về tử vi, càng đọc càng thấy tâm đắc, bỗng nhiên tự hỏi sao trước đây mình không bận tâm tới du lịch và khoa học thần bí?
Và mỗi sáng lên cơ quan, việc đầu tiên của bạn là mở báo điện tử ra. Sau đó lướt qua vài trang blog hoặc Facebook của người quen bạn bè. Đôi khi có một bài viết khiến bạn dừng lại hồi lâu:
Một công ty xây lắp trúng thầu dự án. Ngày xưa, chàng giám đốc này ngủ cạnh đôi dép của mình, bên đống lửa trại của thời sinh viên, bao lâu rồi nhỉ?
(Đủ lâu để một cậu trai non nớt và ấu trĩ trở thành người đàn ông thành đạt và nghiêm túc. Có điều, không phải trở thành một phần nào của bạn mà thôi.)
Trưởng phòng kinh doanh của một công ty trả lời phỏng vấn về một vụ khiếu nại từ khách hàng. Con bé này ngày trước đụt thế, hóa ra bố nó là cựu phó tổng của công ty mẹ. Đúng là con ông cháu cha!
(Bạn tìm ra thêm nhiều lý do khác nữa đã kéo chân bạn ngồi ở cái bàn này, trước cái máy tính này, sáng sáng mở báo điện tử ra đọc!)
Trường Anh ngữ chiêu sinh và ưu đãi học phí. Cậu này xưa toàn lăn lộn trên forum, chửi nhau mấy lần.
(Cậu ấy giờ đã bắt tay vào sự nghiệp riêng, bạn vẫn còn ngồi hồi tưởng thời quá khứ ấy.)
Rời màn hình, đi ra ngoài gọi vài cú điện thoại, quay về chỗ ngồi. Lại mở một trang web quen tay nào đó.
Ở đâu có một tình yêu như bạn mơ ước? Ở đâu có một người đàn ông không tì vết? Một người đàn ông sẵn sàng để bạn yêu và yêu bạn, đáp ứng đủ mọi nhu cầu mà bạn muốn có ở một người đàn ông?
Mười lăm tuổi, cậu bạn trai nào ngỏ lời, mình cũng rung động. Bất kể cậu ấy là ai, cá tính thế nào, gia cảnh ra sao. Cậu ấy chỉ cần học giỏi là đủ.
Hai mươi tuổi, thích những gì lãng mạn tuyệt đối. Sẵn sàng bỏ một kẻ theo đuổi chỉ vì kẻ ấy không biết tặng thứ hoa mà bạn thích. Và kẻ nào nói lời ngon ngọt sẽ có được trái tim yêu.
Đến ba mươi, lại cần một người đàn ông vừa lãng mạn vừa có kinh tế độc lập, lại còn phải biết đối nội, đối ngoại, lấy lòng bạn bè người thân của ta.
Bốn mươi dường như phức tạp hơn, không chỉ vừa lãng mạn, vừa có kinh tế độc lập, vừa biết ăn ở cư xử khéo léo chu đáo, lại còn phải có kiến văn, hiểu biết thời sự xã hội, có gu thẩm mỹ, không được gia trưởng, được biết mặt biết tên trên mạng Internet. Và quan trọng nhất là chưa từng cưới vợ lần nào.
Không biết người yêu lý tưởng của tuổi năm mươi thì sẽ ra sao?
Bạn không nhận ra rằng, người đàn ông lý tưởng của tuổi bốn mươi chính là cậu trai ấu trĩ của tuổi đôi mươi, là người thanh niên ba mươi tuổi chật vật kiếm sống và lập thân lập nghiệp mà bạn đã bỏ lại sau lưng. Bạn chưa có ai yêu chỉ bởi bạn đã không bao giờ cho cậu trai ấu trĩ ấy một cơ hội để ngỏ lời.
Bởi tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy. Nên bạn đã đi lướt qua người đàn ông tốt chỉ vì anh ấy không hấp dẫn, không bảnh bao ăn nói ngọt ngào, không biết lấy lòng bạn, không tỏa ra ánh hào quang thành đạt giàu có vào thời điểm bạn gặp anh ấy.
Người con trai chu đáo và chân thành có thể là một người rất vụng về, không đoán được bạn thích hoa gì, bạn ưa câu hứa hẹn nào, bạn thích được khen ra sao. Vì thế nên bạn để anh ta rớt lại ở tuổi hai mươi.
Người con trai thành đạt có thể bắt đầu hành trình trưởng thành bằng hình ảnh một cậu trai kiêu căng, ảo tưởng về bản thân nên ngày đêm chỉ theo đuổi mục đích khẳng định cái tôi to đùng ấy. Hối hả với từng cơ hội đến với cậu ấy. Bạn thấy một kẻ kỳ quặc, khó nói chuyện, kiêu ngạo thì làm sao xứng đáng được bạn yêu?
Một người chồng tốt, yêu vợ con, chu đáo việc nhà, biết đỡ đần gánh vác cùng bạn, có khi lại là một người con trai đãng trí, nghèo và luộm thuộm, xấu trai, đi xe cũ, nghiện thuốc lá nặng, chẳng biết gì về phim ảnh và ca sĩ đang lên. Vì thế bạn cũng đánh trượt người chồng tốt ngay từ vòng gặp gỡ đầu tiên.
Và trong lúc bạn thất vọng vì hiện tại, bạn vẫn sụt sùi với những bộ phim diễm tuyệt có những anh chàng vừa đẹp trai, vừa đa tình, vừa chung tình, vừa yêu tha thiết cô bạn gái, vừa tài giỏi thành đạt, vừa sẵn sàng xả thân để làm vừa lòng cô bạn gái. Bạn buồn bã nghĩ rằng, tại sao trong đời sống, đàn ông tốt đẹp đã đi đâu? Ở đâu ba tiếng “Anh yêu em!” của riêng mình bạn mà thôi? Đàn ông tốt vì sao luôn là những người đã có vợ? Thế những đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Họ không đi đâu cả, họ luôn ở bên cạnh bạn, từ lúc bạn mười lăm cho tới khi bạn bốn mươi, năm mươi.
Chỉ có điều bạn không hề nhận ra họ là ai, mà thôi! xem thêm>>>>>>>>
-----------------------
IS tấn công thị trấn Iraq bằng vũ khí hoá học
Wall Street Journal dẫn lời các quan chức an ninh và bệnh viện cho biết vụ tấn công mới nhất xảy ra sáng sớm qua ở thị trấn Taza, tỉnh Kirkuk. Nơi này cũng bị tấn công bằng pháo chứa chất hoá học trước đó ba ngày.
Hoá chất này vẫn đang được phân tích, nhưng triệu chứng phù hợp với việc phơi nhiễm trước khí mù tạt hoặc chlorine, một chuyên gia khám nghiệm pháp y tỉnh của Iraq nói.
Các quan chức ở Taza nói khoảng 400 cư dân phơi nhiễm hoá chất sau khi phiến quân mở cuộc tấn công hôm 8/3. Hầu hết nạn nhân gặp các vấn đề nhỏ về hô hấp và nổi mẩn, ít nhất 4 người được đưa tới Baghdad trong tình trạng nguy cấp, Masroor Aswad, thành viên uỷ ban nhân quyền của Iraq, nói. Bé gái ba tuổi Fatima Samir thiệt mạng vì suy thận và phổi, ông nói.
Thủ tướng Iraq Haider al-Abadi cho rằng việc IS sử dụng chất độc và bắn dân thường, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em ở Taza là tội lớn, chống lại toàn nhân loại.
"Điều những nhóm khủng bố Daesh làm ở thị trấn Taza sẽ không thể không bị trừng phạt", ông nói, dùng tên khác của Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) trong cuộc gặp dân làng tại Taza hôm qua. "Những thủ phạm sẽ phải trả giá đắt". xem thêm>>>>>>>>>

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét